Wednesday, 24 May 2017

On the way

Sau một thời gian ngày nào cũng viết blog thì mình lại im ắng hẳn. Lý do là thời gian vừa rồi mình chuyển qua viết nhật ký theo dạng review trong ngày, hôm nay làm gì, gặp ai, học được gì, tâm trạng cảm xúc thế nào và tại sao lại trải nghiệm những thứ đó, và có thể làm điều gì tốt hơn cho ngày mai. Ngắn gọn xúc tích đỡ tốn thời gian hơn.

Nhưng hôm nay đột nhiên lại có hứng viết trên đây. Ngôi nhà nhỏ trên mạng của mình. Dạo này làm việc học hành rất tốt. Ngày hôm nay, mình có một buổi nói chuyện với các bạn sinh viên của một đại học ở Đồng Nai. Nói nhiều quá rát cổ luôn, thấy vui vì đã truyền tải được những điều hữu ích, không nhiều thì ít. Mỗi lần làm việc cộng đồng là đều cầu nguyện để có thể làm được tốt nhất có thể. 

Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu thì đã đứng Top 1 Tiki mấy tuần liên tiếp rồi. Nhớ ngày xưa mình đã từng muốn nó trở thành bestseller. Bạn mình nghe thấy thì đều bảo là khó. Mình lúc đó cũng không biết khó không, chỉ là muốn thì làm thôi. Vì tin vào những giá trị của đứa con tinh thần của mình. Buồn cười nhớ lại cái hồi đi chùa bên Chieng Mai mình đã cầu nguyện để sách được những độc giả nào cần đến nó thì sẽ có nó, vừa nguyện vừa đi 3 vòng quanh bảo tháp xong thì thấy đầu óc thư giãn nhẹ nhàng. Tự nhiên nghĩ cũng không cần thiết phải cầu gì nữa. Bây giờ sách đã được biết đến còn hơn cả mong đợi của mình, mơ ước ngày xưa đã thành hiện thực rồi. Mà lòng thì thấy cũng không ngạc nhiên gì Và cũng không còn quan trọng nữa. Vì mình đã quan tâm tới những điều khác rồi. Giờ và đang học tập tiếp các thứ mới. Lại cuộn mình thành con nhộng để tiếp tục biến hình lên level qua màn game mới, chiến đấu đạt được các mục tiêu tiếp theo. Con người thường tìm kiếm những đỉnh núi cao hơn để trèo lên và chinh phục. Và lúc hạnh phúc nhất là lúc đang nỗ lực vượt qua những vách đá cheo leo.

Và bây giờ, sau một buổi học hành làm việc căng thẳng, mình cảm thấy trống rỗng. Không phải là trống rỗng buồn bã. Chỉ là trống rỗng thôi. Không thực sự nghĩ gì cả. Đang nghe nhạc thiền của Merlin. Màn hình laptop đang hiện tới cảnh ánh nắng mặt trời chiếu qua một vùng núi đá chập chùng như Trương Gia Giới. Bao giờ mới được đi Trương Gia Giới nhỉ. Còn nhiều chỗ chưa đi quá.
Đột nhiên trong lòng mình nổi lên cảm giác rõ ràng, kiểu như linh cảm, là những mục tiêu của mình rồi chắc chắn sẽ đạt được. Dù nó có vẻ khó với nhiều người, và khó với cả mình hiện tại. Nhưng mỗi ngày, mình đều đang dần đi đến những mục tiêu đó, đang chiến đấu cho chúng nó, chiến đấu cho mình, cho những giá trị mình tin tưởng, cho nhiều điều khác, và nhiều người khác nữa. 

Hôm nay một bạn hỏi là làm sao để bắt đầu một thứ gì đó, khi thấy nó quá sức mình. Mình kể lại một hướng dẫn của một thầy dạy thiền, rằng nếu bạn hướng đến một mục tiêu muốn đạt được, bạn thường sẽ thấy ngộp thở, choáng váng, và nản lòng, vì khối lượng công việc quá nhiều, làm không khi nào xong hết. Nhưng nếu bạn đặt thời hạn cho nó, ví dụ một năm, rồi chia nhỏ ra, là mục tiêu một năm như vậy thì trong 6 tháng phải làm gì. Rồi chia ra từng tháng, phải hoàn thành cái gì. Rồi lại tiếp tục chia nhỏ ra những việc phải làm xong mỗi tuần, mỗi ngày. Nếu chia càng nhỏ ra, thì áp lực càng lúc càng nhỏ xuống, khối lượng công việc càng ít dần đi, bạn sẽ thấy dễ đạt được hơn. Và theo lý thuyết, bạn có thể chia nhỏ ra đến gần bằng 0, lúc đó áp lực không còn nữa. Bạn đang làm việc mà bạn đang làm, bạn đang ở trong hiện tại. Nhưng cùng một lúc bạn lại đang tiến gần đến một tiêu hơn. Và đó là cái mà ta gọi là mindfulness, tâm trong hiện tại. 

Trong ghi chú của mình có câu: Show up every day. Mỗi ngày hãy xuất hiện trên chiến trường, để chiến đấu, và vượt qua bản thân. Có ngày làm nhiều, có ngày làm ít. Miễn làm thường xuyên, đều đặn là được.

Ừ, mình đang trên đường đi, trên một chặng đường mới. Và mình đang vui. 
Với nhiều yêu thương. 

No comments:

Post a Comment