Tuesday, 4 April 2017

Khi mở mắt và khi nhắm mắt

Cái câu tựa đề bài là câu nói của thầy Triết dạy Phương pháp luận sáng tạo. Nhỏ Tuyết học chung kêu lớp có thầy mới (hôm trước thầy Phan Dũng dạy hay được buổi đầu còn mấy buổi sau không khác gì thôi miên, trúng mình bị mệt nên nghỉ luôn 4 buổi). Nó kêu trời ơi hôm trước em đi học, hông biết chị với thầy có thần giao cách cảm gì không mà mấy vấn đề trong bài viết mới của chị thầy giải đáp hết trơn. Thầy nói về thiền, về đông y, về việc tại sao con người bị bệnh, rồi về đủ thứ khác, em với nhỏ Châu cứ ngồi kêu: poor Rosie, Rosie hôm nay hông được nghe thầy giảng rồi. Nên là chị phải đi học nghen nghen nghen, thầy dạy hay lắm lắm lắm.

Ừ nên đi học. Thầy dạy hay thiệt. Quái và mắc cười. Thời gian trôi nhanh hơn khi học trong lớp của thầy. Lúc giải lao, nhỏ Châu bay qua nói chuyện với mình, hỏi mình đỡ chưa, sao tay mình bầm đen vậy. Mình kêu chỉ lấy máu thôi mà nó bị vậy đó. Châu rất tự nhiên, dắt mình lên hỏi thầy, kêu em linh cảm thầy giúp được chị. Cái quê quá mà cũng lên trình bày. Thầy rất dễ thương, hẹn tuần sau tới sớm trước 4h chiều để thầy bắt mạch cho. Mà thầy rất là dễ tiếp cận và thân thiện. Mấy đứa nhỏ Châu Tuyết định hẹn thêm thầy để xin thầy chỉ cho cách thiền của thầy, cũng như cách đọc sách và xem phim hiệu quả. Thầy hẹn hôm nào tới nhà thầy. Nếu mà những gì thầy truyền đạt hiệu quả thì thật là tuyệt. Thầy cũng kể mấy vụ gia đình nghe vui, thầy kêu trong điều kiện lý tưởng thì đừng có kết hôn, mặc dù tui hạnh phúc với bà xã, nhưng mà muốn đi nhanh không vướng bận gì thì cứ mình ênh đi cho đỡ mệt.

Xong thầy nói mấy cái làm mình nhớ nè.

Hôm nay thầy giảng về sức ì, nó cản lại sự thay đổi, và là rào cản cho sự tiến bộ. Thầy nói muốn vượt qua sức ì thì hãy làm những bài toán mini, tạo thay đổi nhỏ thôi để giảm sự chống lại thay đổi của hệ thống. Cái này cũng hơi giống cách để hình thành một thói quen mới là làm một bước nhỏ. Hoặc có thể áp dụng vào cái vụ comfort zone mình viết hôm qua. Tức là thay vì nhảy cái đùng vào cái hồ to tổ bố và bơi đến đuối, thì từ từ từng bước một rời khỏi comfort zone, để cơ thể, sinh lý và tâm lý làm quen dần với chuyện đó. Cho đến khi có thể thoải mái bơi lội tung tăng mấy cây số liền trong hồ hay biển mà không thấy đuối. Nó cũng giống như việc mấy bạn sinh viên trẻ trẻ hay nói với mình là chị ơi em có một ước ao khát khao là thực hiện RTW, đi du lịch vòng quanh thế giới. Mà các bạn ấy chưa đi du lịch bụi nước ngoài bao giờ. Chuyện làm một cái gì đó quá lớn khi mình chưa làm chuyện nhỏ thì rất dễ thất bại. Cho nên lúc nào mình cũng nói với mấy bạn đó là từ từ đừng vội, hãy thử làm một chuyến đi Campuchia vào dịp cuối tuần đi, xem thử em cảm thấy thế nào, hoặc đi Thái Lan, hoặc Lào gì đó. Rồi từ từ nếu em thích thì em nâng độ dài và độ xa của chuyến đi ra, từ 3 ngày lên 1 tuần, 1 tuần lên 1 tháng, đi xuyên Đông Nam Á chẳng hạn. Nếu vẫn enjoy cuộc sống trên đường, và vẫn có mong muốn thực hiện RTW trip thì lúc đó mới hãy bắt đầu lên kế hoạch chi tiết hơn. Và lúc đó sẽ dễ dàng hơn, vì đã có một ít kỹ năng, kinh nghiệm, hiểu biết lận lưng rồi. Giống như David Foster Wallace viết: Test the water.

Rồi thầy kêu óc hạn hẹp cũng là một biểu hiện của sức ì. Thầy kêu hãy thử trong một thời gian quan sát mình hạn hẹp ra sao. Nhận biết mình hạn hẹp để thay đổi. Ok mình cam kết sẽ làm điều đó trong 2 tháng tới. Ví dụ hôm nay mình đã hạn hẹp vì la làng lên khi NN làm cháy nồi cá liệt mình mới kho hồi sáng rất ngon, hoặc mình hạn hẹp khi không nghĩ ra được một câu chúc hay hơn để ký tặng sách cho em Vân, hay mình hạn hẹp khi mà ép buộc muốn người yêu H không dựa vào nó nữa, muốn H không phải khổ trong chuyện tình cảm, vì mình lo nó đầu tư quá nhiều rốt cuộc thu lại tay không.

Xong thầy nói là điều tui làm là mỗi buổi sáng khi mở mắt ra tui sẽ nghĩ là đến cuối ngày tui sẽ làm được gì, học được gì mới, biết thêm cái gì hay, và làm cái gì để tới gần hơn với cái mục đích của tui. Thầy công nhận nói giỏi.

Nay gặp Vân Trần, hai chị em nói chuyện rất hợp. Được em ấy chia sẻ cho một số tips về nộp dơn học bổng Fulbright. Xong lại còn được mời cơm trưa. Thấy vui lắm. À lại nhớ tới hôm qua cũng được đãi ăn, qua May xong anh Vũ mời hủ tiếu. Hôm qua thích lắm, trời mưa, quán vắng, nằm dài đọc sách, thấy thư giãn và dễ chịu. Xong rồi gặp Nguyễn, bé Ngân, Tứ, biết thêm Thiện. Lại gặp thêm vài bạn bè khác ở đó. Thoải mái lắm. Cứ như là một cái tổ của mình, ai cũng biết, hiểu mình ở một mức độ nhất định và tôn trọng mình. Anh Vũ có lẽ cũng muốn mình năng sang chơi hơn, bảo thường qua đây đi thì sẽ có hủ tiếu ăn hihi. Được cưu mang dữ quá. Cảm thấy biết ơn.

Thôi nay nhiêu đó đủ rồi. 

No comments:

Post a Comment