Monday, 10 April 2017

Duyên ở Hà Nội

Chuyến bay ra HN lúc 6h30 bị hủy. Ra đến sân bay mới được thông báo lúc check in. Người ta sắp chuyến khác sớm nhất lúc 9h30. May là em mình rủ mình đi xem phim với mình rồi cùng ngồi nói chuyện nên thời gian cũng trôi mau.

Đến nơi lúc gần 1h sáng. Hà Nội trời này đang chuyển mùa. Bé ở Alphabooks đã báo trước mình chuẩn bị cẩn thận kẻo bệnh. Lấy vội khăn choàng ra quấn vào cổ. Nga (Nga làm biên tập và khai thác bản thảo bên Alpha, ban đầu là đối tác, còn giờ thành bạn) dẫn mình lên nhà bạn. Nga ở chung với Minh. Minh theo Kim Cương thừa. Phòng khách cho mình ở ké toàn treo hình các bậc hộ pháp quyền uy vĩ đại. Có một cái kinh luân luôn xoay đều. Tranh ảnh Phật mà chủ yếu là Hộ Pháp. Cờ phướn nhiều màu treo trên tường. Nến. Hoa loa kèn. Gấu bông hình Totoro siêu đẹp.

Buổi sáng đi ăn phở sáng với Nga, xong dĩ nhiên dân xuất bản thì bàn đủ chuyện về tác giả. Chuyện một em mới ra sách khá nổi bên Alpha, mới đọc tưởng vậy mà không phải vậy. Chuyện em Mai Hương hay đi Mông Cổ. Chuyện các tác phẩm mới và xu hướng thị trường ra sao. Sách nào đang nổi. Các nhà khác nhau chiến lược thế nào. Tại sao sách này hay và sách kia chưa đủ độ chín. Các tác giả tiềm năng. Các tác giả đang nổi. Những ưu điểm và những điểm mà họ có thể làm để nâng khả năng viết lách cũng như sách của mình lên một mức mới. Lâu lâu gặp người để cùng nói chuyện về những cái đó, lại đồng quan điểm và hợp gu nữa nên sướng lắm.

Xong qua Alphabooks, gặp chị Linh (chị cũng từng xuất bản một số sách thiếu nhi) và các em khác trong team 22 của Alpha. Hỏi chuyện thêm về triển vọng phát hành truyện thiếu nhi cho sách của em Hòa. Xong chờ Mi Ly qua để bàn chi tiết về kịch bản chương trình buổi chiều. Rồi Mi Ly tới, các bạn bàn về việc tác giả hiện nay đã trở thành giống như "bạn" của độc giả như thế nào, việc sử dụng mạng xã hội để tiếp cận độc giả, việc viết điều mình tâm đắc hay viết điều người khác muốn đọc. Mi Ly và Hương bảo tụi em hứng thú và thích tìm hiểu về chị nhiều nhất, vì chị thân thiện, tự nhiên và gần gũi. Và chị rất thật. Chị xây dựng thương hiệu bản thân rất tốt. Mình bảo mình có sao để vậy, xây dựng gì đâu, làm biếng muốn chết. Các bạn bảo có thể chị không chủ đích hay cố ý xây dựng, nhưng chị đang làm rất tốt chuyện đó.

Buổi nói chuyện ở hội sách Thống Nhất diễn ra khá vui. Có cô Hoàng Ánh, bạn Đặng Quốc Bảo và mình. Mình nói cũng được nhiều ý mình nghĩ rằng có ích cho các bạn thích viết sách. Sau buổi đấy có một chị nhắn tin bảo: "Mình vốn không tò mò về "đời thực" hay "con người thật" của 1 tác giả mình thích vì mình không muốn bị thất vọng hay đưa ra những so sánh khập khiễng. Nhưng quả thật bạn dung dị và dễ chịu như sách bạn viết. Mình thực sự thích sách của bạn và là một độc giả lớn tuổi nhất trong buổi tọa đàm hôm qua". Anh phóng viên bên báo Quân Đội thì comment: những quan niệm của bạn này về sách làm mình nghe mà sướng hết cả người. Cũng vui vui khi được phản hồi tích cực như vậy. Lại cảm ơn thầy dạy thuyết trình và nhớ mình đã lăn lộn bao nhiêu lâu để phát triển kỹ năng public speaking. Gần đến phần Q&A thì bé Hương nháy nháy bảo bên VTV3 Cà phê sáng đang ghi hình tọa đàm, muốn mời chị trả lời phỏng vấn luôn để họ kịp quay và dựng. Nên nhảy xuống khỏi sân khấu để nói chuyện với bên đấy. Rồi quay trở lại, trả lời hết phần Q&A, và các bạn nhỏ xếp hàng chờ ký tặng.

Ở lại đến gần một tiếng rưỡi sau để ký, vẫn không bỏ tật ký tặng thật dài cho độc giả và dành thời gian trò chuyện với các bạn. Thực ra là hơi ngại, ngại thứ nhất là các bạn Alphabooks phải cầm đt soi đèn cho mình suốt quãng ấy để mình ký vì không đủ ánh sáng. Ngại thứ hai là bạn Bảo tác giả bên Alphabooks lý ra phải được độc giả để ý vây quanh nhiều hơn thì lại kiên nhẫn ngồi chờ, sợ bạn buồn. Rồi ngại thứ ba là Sagar bạn mình đến chở mình đi ăn tối cũng phải chờ. Mà các bé dễ thương quá không đừng được. Có bé Thảo bắt xe buýt đi từ Thái Nguyên đội mưa đến Hà Nội gặp mình, ở lại nhà bạn một đêm hôm sau về. Nó bảo em có sách của chị rồi, giờ mang theo 2 quyển sách của bạn em gửi ký. Nhớ lần trước gặp nó trong chương trình CXTT ở Thái Nguyên. Nó xin chụp ảnh với mình mà run run, mình ôm vai nó xoa xoa xúc động. Lần này lại ôm con bé vào lòng và cảm ơn nó. Mình hay nói về những việc như thế này, có thể ai đó cho là khoe khoang. Nhưng kỳ thực là cảm thấy mình may mắn và biết ơn vì đã có thể chạm vào tâm hồn con người, kết nối với họ theo những cách mà mình sẽ không bao giờ làm được nếu mình không bước vào hành trình viết lách. Một hành trình dài để phát triển đam mê.

 Ở hội sách, bồi hồi nhớ cách đây 2 năm, mình cũng ra hội sách Thống Nhất để ra mắt sách Ta ba lô trên đất Á. Hôm ấy được anh Bình Alphabooks add friend. Năm nay lại quay lại làm diễn giả khách mời cho Alphabooks. Thấy Alpha ưu ái mình dã man. Vào gian hàng Alpha thấy ngay Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu trên kệ, các bạn lấy lại sách của mình bên Nhã Nam để trưng bên quầy Alpha, xong quảng cáo sách hộ mình nữa. Trong khi mình chưa làm quyển nào với Alpha cả. Quyển cẩm nang đọc sách mình có viết 1 - 2 chương gì đấy cho Alpha cũng chưa phát hành đang còn đợi giấy phép. Mà các bạn rất nhiệt tình với mình luôn. Thực ra nghĩ lại buổi hôm đấy mình nói hơi nhiều, cũng hơi khoe về Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu. Hôm sau bảo Nga thế, Nga bảo chuyện đấy cần mà, nhờ vậy mà sách lấy về đã bán hết :))).

8h đi ăn tối với Sagar bàn vụ Career Chat. Tới nhà hàng chay ngon ơi là ngon hôm trước Sam dẫn mình đến một lần, vẫn còn nhớ tên nên muốn đi lại. Bên trong sáng đèn nhưng bên ngoài cửa đóng kín mít. Mình đập cửa hỏi còn bán không. Một dáng người cao cao giọng miền nam nói: Xin lỗi, nhà hàng không nhận khách nữa ạ. Mình tiếc rẻ nghĩ nghĩ, xong ngắm nghía người trước mặt, thốt lên ngạc nhiên: "Ơ, em có phải là Phước không?", "Dạ đúng rồi". "Chị Rosie nè", "Ồ chị ạ, em không nhận ra, thôi chị vào đi". Ôi thật là mừng rỡ vì mình đói bụng sắp xỉu. Buồn cười là lần gần đây nhất mình gặp Phước là ở Sài Gòn (Phước người Nha Trang học tập và làm việc ở SG đã gần mười năm), lúc đó Phước nói em sắp đi du học. Không ngờ lại gặp nhau ở một quán chay ngoài Hà Nội. Xong Phước mở cửa cho vào, thấy trong quán chỉ có 2 thực khách. Hóa ra lại là người quen, Narayan bên Knowmads với bạn gái. Sagar đi cạnh nhìn mình cười, mình bảo: "Thực ra tao đâu có quen biết nhiều người đâu". Nó kêu: "Ừ, mày chỉ biết ai mà mày biết thôi đúng không?". Nói chứ có lẽ do vòng tròn những người quen mình cũng chia sẻ nhiều cái chung, nên hay gặp nhau chỗ này chỗ nọ. Quán bán vẫn ngon như ngày nào, có món canh hạt sen táo tàu củ sen ngọt dịu, gỏi bưởi thanh thanh, khung cảnh yên tĩnh và trang nhã với hoa li nho nhỏ, hai đứa vừa ăn vừa nói chuyện cập nhật thông tin cho nhau, đột nhiên vang lên một bài nhạc Phật giáo, thế là cùng ngẩn ngơ ngừng ăn ngừng nói để nghe. Bài nhạc Phật hay nhất mà mình từng nghe.

Xong đi về, post bài viết về trầm cảm để phụ em Mi Ly, cùng ủng hộ ngày nâng cao nhận thức trầm cảm năm nay. Chị TH comment: "Trong Rừng Na Uy các nhân vật đi trong rừng mãi mà có thoát khỏi trầm cảm đâu em. Chị nghĩ những người được sống là những người được (ơn trên) lựa chọn để cho sống." Mình không đồng ý với điều ấy. Mình hoàn toàn hiểu là cuộc sống này không phải lúc nào ta cũng có thể lựa chọn được. Có những thứ nằm ngoài khả năng quyết định của ta, có những mối dây nhợ chằng chịt, với sự ngẫu nhiên, may mắn mà ta không thể nào tiên liệu. Nhưng nếu đứng ở quan điểm ấy để nói thì nó sẽ không giúp ích cho người trầm cảm. Và nó cũng không công bằng. Trong trường hợp này, mình lựa chọn quan điểm là việc vượt qua trầm cảm phụ thuộc rất nhiều vào sự lựa chọn có ý thức và nỗ lực của người đang trong trầm cảm. Mình không đồng ý với việc cho rằng có ai đó được chọn để sống, còn những người khác được chọn để chết. Mình thấy nó tàn nhẫn. Mình thấy đau đớn khi nghĩ vậy. Và Rừng Na Uy dù sao cũng chỉ là một tác phẩm hư cấu, không thể dùng nó để dẫn chứng. Nhưng mình phản ứng chậm quá, mãi đến sáng hôm sau mới nghĩ ra được câu phản hồi. Dù sao thì mình cũng thực sự chân thành cảm ơn phản hồi của chị. Và các chặt chém khác nữa. Đôi khi mình cần chúng. Mình thật sự chưa hiểu gì về trầm cảm cả. Thấy mình cần các bằng chứng khoa học khác để biết rằng chuyện vận động cơ thể, chuyện liệu pháp thiên nhiên, hay các biện pháp trị trầm cảm khác sẽ có tác dụng thế nào với mỗi mức độ trầm cảm khác nhau.

Rồi trong bài có một anh comment bảo: "Mình đã đọc bài này trên blog, lúc đó nghĩ hóa ra bạn này vẫn chưa nghĩ đúng lắm về trầm cảm. Bài này đã có nhiều thay đổi so với trên blog. Mình vui vì bạn đã suy nghĩ tích cực hơn về người trầm cảm". Đọc xong comment ấy tự dưng mình thấy cô đơn khủng khiếp. Mình đã tự nghĩ, lúc mình sai, sao không ai bảo là mình sai. Họ biết mà không nói, chỉ vì họ không đủ quan tâm để nói. Và nhỡ mình sai mãi thì sao? Lỡ mình cứ thế mà đâm đầu đi trong khi vẫn dương dương tự đắc là mình đúng. Không có ai để canh gác mình. Không có ai ở đó cả. Có thực sự là có ai đủ yêu thương, sáng suốt và can đảm, để khi thấy mình đang đi lạc hướng thì sẽ dắt tay đưa mình về không. Dằn vặt mất một lúc. Nhưng ngồi thiền, tĩnh lặng xong đi ngủ. Cảm giác kiên tâm, vững chãi và nhẫn nại quay trở lại.

Sáng hôm sau thì đi ăn bánh cuốn chung với Nga, Minh. Hồ Tây buổi sáng trời mưa lâm râm. Nga bảo nhìn giống Huế. Tụi mình đều đồng ý là Huế tuy hay mưa nhưng rất vui. Nhớ những người bạn Huế của mình, ai cũng dễ thương, còn đồ ăn thì ngon thôi rồi. Rồi Nga chở qua Trí, 1 trong 4 quán cà phê cổ nhất Hà Nội, 3 quán còn lại hình như là Nhân, Đinh, với cái gì nữa í. Quán nhỏ xíu chật hẹp, cà phê (nghe bảo là) rất ngon, ngồi bên bàn cửa sổ nhìn ra ngoài. Trần quán thấp tè, có anh giai Tây cao 1m8 đi vào phải khom người lại để ngồi xuống vào những chiếc bàn chiếc ghế cũng bé xíu và thấp lè tè. Nhưng không khí thì thích lắm. Cổ cổ đẹp đẹp lãng đãng đúng chất Hà Nội. Lại cùng nói chuyện về sách, bảo quyển Tâm lý học đám đông hay nhở, ừ, lại còn Nhím thanh lịch cơ, mà mình chưa đọc, phải về đọc sớm quyển đấy. Rồi nghe Nga kể vụ quyển sách kia bán được tới 7 vạn, quyển nọ nhuận bút tới 1 tỉ. Nghe mà ngất. Thấy lo lắng vì trào lưu sách trên thị trường vẫn hướng người ta chìm đắm vào nỗi buồn, vào những điều tiêu cực. Nga bảo các bạn trẻ cứ xem chuyện buồn là mốt ấy, cứ cho rằng mình là một kẻ buồn bã u sầu cô đơn, trong khi hoàn toàn không phải thế. Xong mình ngồi đọc tiếp sách. Nga chat gì đấy. Minh đi chụp ảnh cho bạn rồi ghé qua chơi. Lại trò chuyện vớ vẩn cùng nhau. Đến cả partner vision list, xong hai đứa lôi cái đó ra chọc mình, bảo thế thì trai nó thèm vào í. Mình bảo không lo, trai không thèm thì gái :))).

Trên đường về, Nga đi dọc hồ Tây. Xong đột nhiên thốt lên: "Hôm nay trời đẹp nhở?". Mình ừ. Vài giây sau Minh lại phóng xe lên bên cạnh, nói y chang: "Trời đẹp nhở". Mình cười phá lên. Ừ mà trời đẹp thật. Dịu nhẹ cứ như Nga và Minh vậy. Và cái cảm giác dễ chịu dâng lên trong tim mình làm mình lâng lâng. Những lúc như này thấy lòng nhẹ nhàng, biết đang được bao quanh bởi tình yêu cuộc sống. Bảo Nga rằng mình đang cảm thấy rất dễ chịu. Rồi nói khẽ: "Cảm ơn Nga". Bả giả nhời: "Không cóa chi". Qua đến khúc quanh Nga chỉ cho mấy gánh hàng hoa. Người ta đèo hoa trên xe đạp. Đi ngang thúng hoa còn bay mùi ngát thơm. Rồi chỉ cho cây hoa sưa, bảo hoa sưa chỉ nở đúng một tuần thôi. Tháng 3 vừa rồi Nga còn chả kịp ngắm, tuần đấy bận tối mắt tối mũi. Thấy bọn bạn đăng hình trên Fb, chỉ ngẩn ngơ: Èo, hoa sưa nở rồi á.

Buổi trưa đến chỗ Hằng ăn trưa. Hằng bảo em đang có lớp học, chị cứ lên chơi với em và mọi người. Ừ thì lên. Hóa ra lớp Hằng học là lớp học mùa thu về sự phát triển. Buổi nay người hướng dẫn là anh Đặng Hoàng Giang, daỵ về nhà nước. Xong lại tình cờ gặp chị Mai Chi, người đã nhắn tin mời mình nói chuyện với một nhóm cha mẹ đọc sách tại Hà Nội. Rồi gặp một bạn người đã đi bộ xuyên Việt và có inbox cho mình, và các bé khác đã từng đọc sách mình. Vừa ăn trưa đồ mọi người tự nấu và đem lên, vừa nói chuyện với Hằng. Tự dưng đề cập tới chuyện sức khỏe. Xong nó nói mình: chị nè, chị hãy quan tâm tới sexual life của mình nha, coi chừng bị ức chế. Mình buồn cười vì với mình chuyện tình dục không hẳn là nhu cầu, mình có xu hướng tiết chế nó như các nhà tu khổ hạnh phương đông, với lại nếu đó là người lạ không có cảm xúc thì mình không thể nào cảm thấy thoải mái được. Nó bảo vậy chị thử tự thỏa mãn xem sao, với lại chị bị tức ngực hả, đừng mặc áo ngực ra đường nữa dễ bị ung thư vú lắm.

Xong nó bảo chị nếu thích có thể ở lại chơi xem thử mọi người trò chuyện. Buổi chiều anh Giang hướng dẫn thảo luận, có một câu hỏi đặt ra là ví dụ người H'mong muốn tách ra khỏi lãnh thổ Việt Nam trong điều kiện cả hai thể chế đều như nhau hết thì có nên tách ra không? Và nhà nước có nên xây dựng bản sắc dân tộc không? Và ai nghĩ mình yêu nước và ai nghĩ mình không? Các bạn trong lớp tranh luận rất sôi nổi. Mình cũng góp vui. Mình trả lời là mình không yêu nước, mình yêu cuộc sống nói chung (mình nói mình yêu cuộc sống là gồm nhiều sinh vật chứ không phải chỉ là yêu đồng loại). Và theo mình nhà nước không nên xây dựng bản sắc dân tộc mà nên chú ý vào bản sắc của mỗi cá nhân, tạo điều kiện để mỗi cá nhân phát triển tiềm năng hết mức có thể. Anh Giang sau đó cũng chia sẻ quan điểm của ảnh là cụm từ dân tộc, quốc gia, bản sắc, chủ nghĩa dân tộc, yêu nước... là rất mới, chỉ vài thế kỷ nay, và chủ yếu được các nhà cầm quyền sử dụng như một công cụ để trị. Chứ trước đây giới quý tộc Pháp và quý tộc Đức còn cảm thấy gần gũi gắn bó với nhau hơn cả quý tộc Pháp và nông dân Pháp. Và người ta cùng lắm là chỉ biết bảo vệ ngôi làng của mình, chứ không phải dân tộc. Xong tự nhiên mình nhớ tới quyển Căn tính và bạo lực, nhất định phải thu xếp đọc sớm vì nó nói nhiều và sâu về chủ đề này.

Mình ngồi chơi nghe lớp thảo luận tới 3h rồi về. Sam chia tay mình, xong nhắc lại đúng ba từ: no bra, xem porn với masturbation. Má ơi con nhỏ nói oang oang giữa cả bọn chung quanh làm mình ngượng đỏ cả mặt.

Đi về nhà nghỉ một tí. Xong Minh dẫn đi chơi wiserball thử. Đây là một trò chơi mới có nguồn gốc từ Mỹ. Môn này chơi bằng cách chia đội, mỗi đội 7 người, mỗi người có một trái banh, sẽ ném sao cho trúng trái banh của đội kia. Minh bảo chơi trò này ta học được rất nhiều. Ví dụ việc ta phải luôn thức tỉnh, vì có rất nhiều luật, ví dụ trước khi ném banh phải xin phép trọng tài, phải chú ý không để banh rơi vào người mình, banh phải được ném ở một vị trí chân cố định. Nếu không thức tỉnh ta sẽ không thể chơi tốt. Nó cũng dạy mình thả lỏng, vì nếu quá tập trung, quá muốn ném trúng banh đội bên kia, thì mình sẽ có nguy cơ trượt rất cao. Nên thả lỏng, thư giãn và tập trung vừa phải. Chúng ta quen được dạy cho cách nghe lời, cách để nghiêm cmn túc, cách để đòi hỏi mong muốn mọi việc theo ý mình. Đâu có ai dạy ta thư giãn và thả lỏng, cùng lúc với một tâm trí thoải mái, trong sáng và tập trung. Rồi còn chuyện hợp tác những người trong đội với nhau, chiến lược ném bóng sao cho hiệu quả, việc tìm cái tĩnh trong cái động. Rồi lúc ngồi xem mọi người chơi mình hỏi thêm về cơ duyên đưa Minh tới Kim Cương Thừa. Minh bảo mỗi người một con đường, miễn sao đường đó mình thấy hợp. Vì Minh, cũng như rất nhiều người đang chơi wiserball thấy rằng mình có nhiều vấn đề. Và không có cách nào khác ngoài việc quay vào bên trong để sửa những vấn đề của chính mình. Minh thật hay ho. Rồi đến lúc mình phải đi, Minh tiễn mình đi rồi quay về nhà đi ăn với Nga. Hóa ra bạn ấy hôm nay không chơi mà chỉ chở mình ra cho mình xem. Thật là một người bạn có tâm.

Buổi tối cô Hoàng Ánh dẫn đi ăn tối. Mỗi lần gặp cô là cứ há mỏ lên nghe cô nói thôi vì cô nói chuyện rất hay. Cô thường có ví dụ sinh động thực tiễn làm người ta thấy ngay ra được bản chất của vấn đề. Và cô rất nhiều năng lượng, cô có thể nói mấy tiếng liền, giọng cô mà cất lên là ai cũng phải quay ngay lại để mà nghe í. Hôm qua mình biết trong chương trình giao lưu là cô nhường cho bọn trẻ nói thôi, ý là hai tác giả trẻ là mình và bạn Bảo. Ngày trước mình còn chưa được nhiều độc giả biết đến, lúc mới ra mắt quyển sách đầu tiên, cô comment bảo cô sẽ mua quyển này. Mình gửi tặng cô một quyển, và sau đó cô review rất nhiệt tình. Quyển hai của mình lúc ra, cô cũng là một trong những người review sớm nhất, và nghe bọn trẻ bảo lại là cô đi nói chuyện nhiều nơi thấy chỗ nào liên quan là đều giới thiệu về sách của mình rất tích cực. Dĩ nhiên cô làm KOL Fb thì vì tính chất công việc cũng phải thế này thế khác, nhưng ít người có ảnh hưởng nào mà thực sự có tâm với bọn tác giả trẻ như mình. Mình biết ơn, nể phục và quý trọng cô nhiều.

Cô dẫn đi vòng vòng phố cổ xem một số di tích cũ. Và trong lúc đi ăn mình tranh thủ hỏi nhiều quan điểm của cô về những thứ mình quan tâm. Cô kể về việc một số người có ảnh hưởng trong giới trí thức miền bắc. So sánh sự khác nhau giữa đầu óc đàn ông và phụ nữ. Cô bảo một số bác trí thức, hay ra sách, hoạt động xã hội nhiều, ngày trước cô cũng mong đợi họ sẽ tạo nhiều thay đổi. Nhưng đa phần họ mắc phải vấn đề là cái tôi quá cao, tự mãn, họ xem bản thân họ cao hơn những gì họ có thể làm được. Rồi cứ nghĩ rằng chỉ có một con đường mình đang theo là đúng, không cởi mở để nhìn nhận quan điểm xung quanh. Mình hỏi cô vì sao cô không đồng ý với một số quan điểm Phật giáo hiện nay. Rồi nói về chuyện hôn nhân gia đình. Cô kể về 4 trụ cột của Unesco trong giáo dục là học để biết, học để làm, học để hiểu, học để chung sống. Và rốt cuộc thì chuyện chung sống với người khác cũng là chuyện mà mình phải học thôi. Mình cũng thành thật kể cho cô nghe khó khăn của mình. Cô bảo nếu mà em đang không sẵn sàng cho việc có chồng có con thì cũng không có vấn đề gì. Như cô thì cô vẫn mong muốn con bé nhà cô kết hôn, vì cô muốn có cháu. Và chuyện hôn nhân ấy, dối với cô là việc cảm nhận hơi ấm con người. Là việc sau mỗi ngày làm việc về nhà ta biết căn nhà ta sẽ có hơi ấm. Sẽ có người đợi ta ở đó. Là  khi mình đau ốm thì sẽ có người nắm tay mình để bảo rằng: Mọi việc rồi sẽ ổn thôi. Và mình biết mình sẽ ổn, và mình sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua, nhưng những lúc hiếm hoi yếu lòng, vẫn cần một người bên cạnh.

Cô cũng nói với mình về chuyện trầm cảm. Có một câu là: "Cô thấy những người trầm cảm xung quanh mình không có ai bản chất là người hay suy nghĩ tích cực". Hiển nhiên là những người tư duy tiêu cực sẽ hay có xu hướng trầm cảm hơn. Và một điều hay là tư duy tích cực có thể học được. Là một ý khá mới. Nhưng cô cũng nói là chuyện trầm cảm nên là việc để dành cho các bác sĩ tâm lý. Điều đó làm mình suy nghĩ rất nhiều. Về sự eligibility. Mình là ai chứ, mà dám viết một quyển sách về trầm cảm. Mình không phải là chuyên gia, mình đã từng có dấu hiệu của trầm cảm nhẹ, nhưng chuyện đó đã lâu và mình giờ hoàn toàn không còn vướng mắc gì nữa. Lý do nào mình nghĩ mình có thể đem lại ích lợi gì đó với một quyển sách như vậy? Bên cạnh đó cũng có những suy nghĩ khác. Ví dụ như không phải chuyên gia trong ngành nào cũng có khả năng viết sách. Và các bác sĩ tâm lý còn mải chữa bệnh và không có thời gian để viết đâu. Và mình có ưu điểm kết hợp giữa lý trí khoa học, các nghiên cứu này nọ với cảm xúc và câu chuyện, cũng như khả năng thấu cảm và nắm bắt tốt, biết đâu sẽ đưa ra cái nhìn khác và sâu hơn về trầm cảm. Nó cũng khiến mình suy nghĩ nhiều về giới hạn đề tài. Viết rộng và sâu đến đâu? Hay là mình nên làm như anh Đức bảo, chỉ nên thu thập thông tin kiến thức khách quan nhiều chiều và đưa ra cái nhìn tổng quan thôi? Nói chung là từ chuyện này nó khiến mình suy nghĩ nhiều về dự án sách đó. Nhưng mình biết là mình rất hứng thú về đề tài này. Mình cần đào sâu tìm hiểu hơn. Viết sách hay không viết sách, mình muốn có cái nhìn kỹ lưỡng và thấu đáo về nó.

Xong cô HA dẫn đi nghe nhạc Trịnh. Ở một quán kia. Hóa ra quán đó của bạn nhà thơ Lu, style quái và hay hay, bé Mìn thích lắm. Mình đã biết bạn này từ lâu. Anh Lân và chị Nguyệt Ca hát mượt và hay quá. Quán nhỏ ấm cúng. Mọi người ngồi nghe nhìn cũng hay hay. Có những cô lớn tuổi nhìn vẻ mặt rất quý phái theo đúng kiểu trí thức Hà Nội. Đến lúc đi về, gặp ngay Lu ở dưới, cô Ánh cũng giới thiệu, rồi trò chuyện vài câu. Bạn này có đến 3 quán ở Hà Nội, cũng chịu khó thật.

Thấy may và duyên ghê. Đợt này ra HN không hẹn mà gặp toàn người quen cũ. Kết nối thêm nhiều người quen mới. Rồi những ai cần gặp thì cũng đã và sẽ gặp. Đời vui và dễ thương không ngờ. Mình thì cứ phải cố gắng mà làm điều tốt, gieo hạt lành thôi.

No comments:

Post a Comment