Sunday, 26 March 2017

Ở Đà Lạt

Hôm qua không viết review, bị đứt 1 ngày trong chuỗi dự định 30 ngày liên tục, thiệt áy náy quá.

Lại ở Muse House chỗ Trúc ở Đà Lạt. Cứ như trở về nhà. Vài ngày hoàn toàn nghỉ ngơi không làm gì ngoài ngủ, chơi, trò chuyện và ăn. Nghĩ sẽ là một chuyến đi vừa vừa vui vẻ, ai ngờ toàn những cuộc trò chuyện sâu sắc và mở ra những hướng khiến mình thực sự ngạc nhiên. Một số đã ghi lại trong nhật ký, số còn lại (chắc là phần nhiều) thì quên sạch. Cảm nhận thấy lúc bệnh thì sự tập trung và trí nhớ cũng sút giảm nghiêm trọng.

Đi rừng, định đi đồi Thiên Phúc Lâm trong mấy cái ảnh đẹp đẹp của em Toàn, mà rồi không tìm ra. Tìm một vạt rừng thưa, nằm dài trên một cây thông đổ ngang, nhìn lên trời xanh, mây trắng, thông cao. Đi bộ một lúc, không thấy mệt và tức ngực như trước. Rồi lại trải sarong ra nằm, ngắm một bông hoa sim tím, ngửi cái mùi thơm ngọt của nó. Mùi ngai ngái của cỏ. Thấy thơm ơi là thơm. Tụi cây cỏ chúng nó sống rực rỡ đem hương thơm đến cho đời chẳng cần biết người ta có để ý đến nó hay không. Lúc nào ở giữa thiên nhiên cũng thấy an lành và trong trẻo như vậy.

Rồi đi ăn, trời ơi được bạn dẫn đi ăn quá trời chỗ ngon, bánh ướt lòng gà nè, bánh căn, sữa bắp non, bánh tráng. Hôm qua ngồi trong quán bánh tráng nướng, ăn một miếng bánh tráng dẻo ngon tuyệt cú mèo. Nói chuyện với bạn vui ơi là vui. Tự nhiên thấy bao nhiêu hạnh phúc dồn hết cả vào một cái quán bán bánh tráng nướng. Dưới ngọn đèn vàng. Với những miếng bánh tráng ngon đến tan chảy cả tim. Thấy buồn cười vì đi bao nhiêu dăm đường, tìm kiếm khắp nơi, rốt cuộc lại như tìm thấy hạnh phúc ở một nơi nhỏ bé như vậy. Thấy cơ thể mình ngập tràn niềm vui, an lành và yêu thương. Nhắm mắt lại và ngửa mặt lên trên để cảm nhận rõ hơn điều đấy. Giây phút kỳ diệu cứ như phép màu xảy ra, khiến mình cứ muốn đóng khung nó lại để gắn vào trí nhớ.

Sáng nay đi dạo hồ Xuân Hương sưởi nắng. Lại nằm dài ra bờ hồ. Bầu trời xanh ngắt. Cây liễu rủ với những chùm hoa đỏ rực như đốm lửa. Gió thổi mát rượi đem lại cái mùi là lạ thum thủm của nước hồ. Những con chim sẻ bay vù vù từ bãi cỏ lên ngọn cây. Mình chỉ nằm dưới gốc cây và nhìn ngắm mọi thứ thôi. Thấy đời vui quá không buồn được. Thấy cuộc sống là tổng hòa của những điều tuyệt diệu đẹp đẽ nhỏ bé. Thấy mình chỉ cần sống đơn giản và tử tế là đủ. Tình cờ hôm nay thấy một con chim đại bàng, hoặc chim cắt gì đó, nhào xuống hồ bắt cá. Xong nó sải đôi cánh rộng thẳng băng, vút cao lên nền trời xanh lơ. Tự do và hoang dã. Rồi nhớ tới câu chuyện về cánh đại bàng trên biển Penang mình viết trong Ta ba lô. Thấy mình đã đi được một chặng dài cả về bên ngoài lẫn bên trong để đến được là mình bây giờ. Cảm thấy may mắn và biết ơn.

Cơn đau có lúc thấy rất nghiêm trọng. Bình thường cực kỳ tự tin vào sức khỏe của mình. Bây giờ thì chỉ việc bước lên cầu thang cũng khiến mình thở dốc, ăn hai ly chè cũng thấy tim không thở nổi. Mình đã tự hỏi rất nhiều: Why, What the hell, What happened, What wrong, etc. Nhưng sáng nay ngồi một lúc và hít thở. Trò chuyện với con người bên trong của mình. Thấy thôi thì cứ áp dụng những gì mình học được ở thiền vào trong hoàn cảnh này. Cứ quan sát những thứ nảy sinh thôi, sự tức ngực, cơn đau, sự đập nhanh và mạnh của tim, các cảm xúc khác nữa. Quan sát không phán xét, và ghi nhận. Rồi thì mọi thứ cũng sẽ qua đi thôi. Mình sẽ khỏe lại, tốt hơn trước. Chỉ có điều với cái này thì không phải tự nhiên qua đi và tốt lên, mà là sẽ phải chủ động hành động làm cho nó tốt hơn. Nhưng qua cái này mình biết rằng mình cần phải kiên nhẫn với cơ thể của mình. Tự dằn vặt không phải là cách tốt để vượt qua.

Mệt quá thành ra mấy ngày vừa rồi toàn đi xong về nằm trên phòng. Hôm nay mới thực sự ở dưới quán được một lúc. Trúc già ngồi nói: Em trước đây cũng bị như chị, huyết áp thấp và đường huyết cũng thấy. Ngày xưa em rất ít ăn, cứ lăn ra làm làm, vì em nghĩ em làm được, còn cố được, chưa mệt. Nhưng sau đó bị đau một thời gian dài, 10 ngày truyền mười mấy chai nước, không thấy đỡ. Nên thấy chị bị là em nghĩ như vậy liền. Mình có tuổi rồi không còn có thể làm việc bất chấp như vậy được (trời ơi nó nói như bà già). Mà mình thấy đúng, sai lầm của mình là thấy mình khỏe, vẫn làm được, vẫn làm được, chưa kiệt quệ. Mà thực ra là cơ thể không còn như 18 tuổi nữa. Ô kê chấp nhận sự thật đi Rosie.

Xong ngồi nói chuyện với Thu Ánh, với mẹ Trúc. Hóa ra mẹ Trúc cũng muốn nói chuyện với mình. Mẹ Trúc bảo lúc mình viết về Trúc trên Facebook. Bài lên được quá trời like, mẹ Trúc bảo nhỏ này là ai mà ghê vậy :)). Mấy bạn đưa cho mẹ Trúc đọc, bảo cô đã thấy Trúc hết tồ chưa, do mẹ Trúc hay chê Trúc. Mẹ Trúc bảo chưa, vẫn tồ lắm, nhưng có vui và hiểu hơn. Giờ thì chấp nhận và ủng hộ nó theo đuổi con đường của nó hơn nhiều rồi. Rồi mấy cô dì chú bác của Trúc cũng đọc bài đó, thấy hiểu lựa chọn của Trúc hơn. Mẹ Trúc trước đây nhát, không muốn cho con làm những việc không thuộc chuyên môn và liều lĩnh như vậy. Thấy nó mua cái máy pha chế cà phê cả trăm triệu cũng xót, tiếc. Nhưng giờ thì thấy đỡ lo rồi. Mình thấy Trúc có lòng tốt tự nhiên, thiên lương mạnh, sức mạnh nội tâm lớn, cứ vậy mà đi tiếp thôi.

Ôi nhanh quá, không muốn về. Muốn vào rừng chơi thêm nữa. 

No comments:

Post a Comment