Thursday, 30 March 2017

Nhìn lại một tháng

Một tháng 3 ngày kể từ ngày mình viết blog mỗi ngày theo phong cách free writing. Một tháng kể từ khi thay đổi lịch sinh hoạt và làm việc, và giờ lại điều chỉnh tiếp cho phù hợp. Một tháng kể từ ngày bước vào một hành trình mới trong cuộc sống, với nhiều bất ngờ và khám phá về bản thân, về bạn bè, về những mối quan hệ và về cuộc sống. Mới ngồi chat với bạn mình và review lại. Giờ tiếp một số chuyện như sau:

- Công việc: làm được Career Chat, Book Talk, event của Saigon Hotpot làm mình khá hài lòng. Viết lách thì cũng tạm ổn, dù hơi chậm. Nhận viết cho một số báo chọn lọc với nội dung mình hứng thú và các dự án NGO. Đang delay quyển thứ 3 chưa sửa gì. Hôm qua Huy mới cài phần mềm viết lại cho mình. Sẽ sửa để đúng mục tiêu xuất bản tháng 9. Quyển 4 đang tìm kiếm và xử lý thông tin, cũng như làm nghiên cứu định tính. Một khách hàng lớn rời bỏ mình. Thắt chặt lại về công việc làm KOL, làm kỹ càng và cẩn trọng hơn để giữ được tự do và giữ mình. Cũng là vì mục đích cuối cùng là hướng về con người mà mình muốn hướng về. Công việc hằng ngày thì làm được nhiều hơn và tập trung hơn. Chủ yếu nhờ áp dụng các công cụ trong khóa Learning how to learn. 

- Sức khỏe đang ở mức rất thấp và đang dần cải thiện. Điều đáng mừng là nhờ vậy mà nhận ra là mình đang sai lầm trong việc chăm sóc sức khỏe, sử dụng các phương pháp không phù hợp với thể trạng. Nên từ đây sẽ giúp mình có thể có một cái nhìn sâu sắc và tổng quan hơn về sức khỏe con người, hướng tới mục đích là well - being. 

- Giải trí: quá dữ luôn, nuông chiều bản thân nhiều trong lúc này, cảm giác được người nhà chăm sóc và chiều chuộng nữa. Đi chơi nhiều. Đi dạo và đi lên Đà Lạt nghỉ dưỡng. Vui nhiều.

- Tài chính: ổn thỏa, tháng này ít deal nhưng mới nhận thêm nhuận bút. Vẫn chưa chết đói. Không có gì phải phàn nàn. Vẫn ghi chép chi tiêu như em Thanh chỉ nhưng không cụ thể mà thường làm 1 cục luôn. Cái này có thể được cải thiện.

- Gia đình: vẫn vui vẻ vì có H và NN và tụi nó đang rất vui. Nhờ sức khỏe xuống dốc hôm nay nói chuyện được với ba cũng nhiều. Vẫn hàng ngày cầu nguyện cho gia đình từ ông bà nội bà ngoại ba mẹ em H, NN và bạn bè được khỏe mạnh, được bình an, được hạnh phúc, và vui vẻ với những gì họ làm.

- Cộng đồng: mở rộng cộng đồng thêm và quen nhiều người dễ thương nhờ các chương trình mình tổ chức và tham gia. Kết nối gắn bó thêm với một số người cũ. Luôn cảm thấy biết ơn vì mình được cộng đồng nuôi nấng, bảo bọc và yêu thương. Biết mình được thương nên càng phải có trách nhiệm học nhiều điều hay, làm nhiều điều tốt để đền đáp và phụng sự. Cố gắng vượt qua sự trì hoãn, sức ì và sự lười biếng của bản thân để viết và chia sẻ nhiều hơn.

- Môi trường sống: đang ồn ào lắm. Thấy hơi mệt vì gần nhà dạo này xây dựng nhiều quá nên bị ô nhiễm tiếng ồn. Về môi trường cho bản thân để phát triển thì chưa có làm được nhiều như mình muốn. Cần liên hệ với chú Dũng, với chị PHN giới thiệu sách thiếu nhi của em Hòa, với anh Chung để nhờ ảnh làm mentor cho vụ đi du học. Đã hứa là sẽ phải tìm "bộ lạc" về viết lách và du học.

- Tinh thần: có tiến bộ. Thức dậy sớm 3h30 và thiền + cầu nguyện hầu như hằng ngày. Trừ 2, 3 buổi gì đó bất đắc dĩ. Reflect bản thân hằng ngày. Thấy khá tốt với chuyện này. Sẽ tiếp tục làm đều đặn trên blog này hoặc trong nhật ký.

- Phát triển bản thân: Phần đọc đang bị sa sút, trễ 6 quyển so với tiến độ năm. Một phần do Walden khó đọc và phải cực kỳ tập trung mới được. Nhận ra là mình cần phải có kế hoạch đọc sách. Sau Walden sẽ là 1 quyển self help, coaching, novel writing, tiểu thuyết kinh điển, rồi quay trở lại 1 quyển triết học trong list sách cần đọc năm 2017, cứ như thế xoay vòng để đảm bảo đọc được hết danh sách cần trong năm nay. Thời gian không còn nhiều nên phải lựa sách hay mà đọc, ráng đọc càng nhiều tác phẩm kinh điển càng tốt. Phải tìm idol trong lĩnh vực viết lách nên hãy luôn nhớ để học từ những người giỏi nhất. Tháng này cũng học được khá nhiều điều mới. Bắt đầu ôn luyện Ielts nghiêm túc. Sắp hoàn thành 2 khóa học MOOC. Mỗi ngày review lại cũng giúp mình học nhiều.

Về cơ bản là cuộc sống của mình đã có nhiều thay đổi sau tháng qua. Viết lách đều đặn, làm việc tập trung hơn, cảm thấy hạnh phúc và tràn ngập tình yêu hơn. Cố gắng hướng đến những nguyên tắc sống của mình nhiều hơn. Hy vọng vẫn có thể giữ được kỷ luật bản thân và sự thay đổi tích cực này một cách lâu dài. Sáng nay đi trên đường ở công viên về nhà cảm thấy vui lắm, vì thấy mình còn trẻ, còn đến 50 năm trước mắt. Quyển tiểu thuyết hay nhất vẫn chưa được viết ra. Kịch bản phim xuất sắc nhất vẫn đang chờ người được viết. Những câu chuyện chôn giấu, những con người bình thường giản dị mà lấp lánh, những chia sẻ cần được nói ra, những ý tưởng cần được viết. Bao nhiêu là thứ trong bucket list chưa làm đều có thể được thực hiện. Thấy tràn trề lòng biết ơn, sự tích cực, tinh thần hăng hái lao động để tiếp tục khám phá chính mình và tạo ra giá trị, để lại dấu chân. Mình vẫn còn trẻ lắm.

Hôm qua đi giao lưu với học sinh trường Lương Thế Vinh. Trời ơi có nhiều đứa nhỏ nhìn mặt nó sáng và nói chuyện dễ cưng gì đâu luôn. Nội dung câu hỏi hơi sơ sài nên mình nghĩ nếu chuẩn bị tốt mình có thể truyền đạt được nhiều hơn thế. Tụi nhỏ làm tặng mình một cái mô hình sách với những love note, với dải đất hình chữ S thiệt bự, với biển, những con thuyền, mây và núi thiệt đẹp. Nhưng mình để lại thư viện trường làm kỷ niệm. Chỉ nhận về một bó thạch thảo xinh xinh. Cảm ơn chị Xuân Reo đã mời mình đến buổi giao lưu. Cảm thấy khá thích thú với ý tưởng làm một uni tour nói chuyện với các bạn học sinh sinh viên, về thói quen đọc sách, về theo đuổi đam mê, về hạnh phúc, và những thứ khác. Tiếp xúc với tụi nhỏ này, càng có thêm nhiều năng lượng tích cực để chia sẻ. Có cô bé kia: "Nhà chị ở đâu?", "Nhà chị Bình Thạnh", "A, nhà chị nhà em gần nhau nè. Em ở quận 7". Rồi nó kêu: em tặng chị một cái con dấu có chữ Happy, do em luôn cầu chúc chị hạnh phúc để chị lan truyền hạnh phúc tới nhiều người khác nữa :))). Gục ngã vì độ cute vô đối của nó.

Nhưng mà cũng có cái chạnh lòng lah. Đó là lúc cô giáo kia, chắc còn quá trẻ, chat với mình bảo các em học sinh thích sách của chị lắm nên là photo ra chuyền tay nhau đọc. Trời ơi đọc tới câu chat đó mà ruột đau như cắt nước mắt đầm đìa. Em ơi em hỡi sao em nỡ. Sách có 70k lah. Tác giả nghèo chỉ sống bằng tiền nhuận bút thôi mà. Vậy mà các em nỡ lòng nào photo sách như photo tài liệu ngồi học. Cũng không trách vì chắc các bạn học sinh và cả cô giáo cũng chưa ý thức được về vấn đề bản quyền của sách, vì photo như vậy là hành vi vi phạm bản quyền rồi. Chỉ biết ngậm ngùi. May là lúc ký sách mấy em không đưa sách photo cho mình ký.

Cũng hôm qua, một client làm mình suýt té ghế. Con bé Tú bên agency hối mình gửi bài viết do mình trễ hẹn cũng lâu. Gọi điện cho mình xong, cái nó nhắn tin: Chị ơi chị có khỏe không. Em nghe giọng chị mệt mệt. Bài này chị không cần viết nhiều tội chị, chị chỉ cần viết cảm nhận cá nhân sơ sơ và cho em xin một hình chụp là được. Xong mình xin lỗi và gửi lại bài viết. Nó trả lời: "Dạ, em nhận được bài rồi. Người phụ nữ của em nay không khỏe rồi. Chúc chị sớm khỏe lại. Thương chị". Trời ơi đọc email mà muốn bật ngửa, email công việc chưa bao giờ thấy nhiều tình cảm vậy. Xong rồi đi coi phim nên nhờ NN gửi sản phẩm lại, về nhà NN kêu bên đó gửi lại mày cái này. Mở ra thấy một bịch kẹo gừng ấm, một đôi vớ, với cái love note: "Chúc chị mau khỏe, em chờ đọc sách mới của chị <3". Thấy xúc động và sửng sốt. Do chưa có agency nào mà đối xử với mình tử tế vậy hết á. Bài mình mới gửi nó cũng lựa lời nói với khách hàng để cho mình post với nội dung và thời gian phù hợp với mình nhất. Nghẹn ngào luôn. Bạn mình nói mình được quan tâm như vậy là phước lành của mình á, phải biết ơn. "You own the world your gift". Cảm ơn em Tú.

Rồi post bài cảm ơn lên Facebook. Em Hương lại vào PM, đính chính là mình nên đi khám nội tiết chứ không phải là tiền đình. Các dấu hiệu em đưa ra trùng khớp với triệu chứng của mình dễ sợ: huyết áp thấp, đường huyết thấp, sụt cân nhanh, cổ to, mắt lồi :))), rối loạn tiêu hóa và nhịp tim. Phải đi khám nhanh cái vụ này để tìm ra nguyên nhân và khắc phục sớm. NN note là bệnh cường giáp hoặc suy giáp rất khó có con. Nên nếu mình bị cái này cứ theo kinh dịch hay bát tự mà nói (hơi mê tín) thì có vẻ hợp lý. Mình thực sự rất vui vì được em ấy đọc blog và nhắn để chỉ cho mình. Ngồi cười cười lại nhớ cái nick cũ của Hương là Què đi xe đạp. Hương là em Mo. Mo cũng dễ thương lắm. Đời sao mà lắm người dễ thương.

Hồi chiều ba gọi điện. Ba nói lòng vòng một hồi cái gì mà hồn với khí với linh, áp lực không cân gì gì mới nghĩ là hẳn má đã nói gì với ba về cái post mới của mình. Mình khá là buồn khi má thường có suy nghĩ tiêu cực về mình, là mình bị áp lực danh tiếng địa vị, phải chạy theo dư luận, mong muốn nổi tiếng hay sức ép phải chia sẻ. Bởi vì má không làm trong ngành, không quen mấy KOL hay tác giả khác, không hiểu rõ mình cũng như là chưa thực sự quen với social media và ứng xử trên mạng. Chứ nếu má biết má sẽ hiểu là con má vững vàng hơn má tưởng. Những KOL khác phải thường xuyên cập nhật bài viết hằng ngày, nhiều khi bài không có nội dung gì mà vẫn phải đăng để tăng độ phủ. Rồi cạnh tranh nói xấu nhau, lao vào cuộc chiến tăng follower, nhân các sự kiện nóng mà lướt sóng, vân vân và mây mây. 

Còn mình hiện tại thì nửa tháng không có post nào vẫn không sao. Khách hàng ít mà đa phần là người hiểu mình. Cái nào mình không thích thì mình từ chối nên vẫn có tự do khá lớn trong việc viết. Mình tôn trọng follower và độc giả của mình, vì mình biết những bạn follower của mình khá chất, chọn lọc, và có nhiều người còn cool và giỏi hơn mình nữa. Nhưng mình không chạy theo trào lưu. Mình ý thức được rằng danh tiếng chỉ là side effect, và chỉ là phương tiện để thực hiện mục đích thôi (phải luôn bảo đảm rằng mục đích đó là tốt đẹp). Đến khi nào cho rằng danh tiếng hay vật chất là mục đích thì lúc đó ta đã đi sai đường. Mình cũng ý thức được rằng cái nền tảng mạng xã hội không bền vững. Phải làm sao cho khi mà lỡ nó có sập xuống, thì cái giá trị mình tạo dựng được, những điều mình đã làm vẫn giữ mình ở tại cái gốc mình muốn. Nâng lên được thì đặt xuống cũng được. Giữ cho mình tâm thế nhẹ nhàng như thế thì mọi sự sẽ ổn. Mình không có ý nói rằng mình sẽ như vầy mãi không thay đổi. Nhưng mình ghi ra cái này ngày hôm nay để một lần nữa khẳng định lại những gì mình đã và đang tin tưởng, và cam kết không lạc đường. 

Má cũng chưa đủ hiểu để biết rằng mỗi bài viết của mình không chỉ có câu chữ vật chất bề mặt đơn thuần mà đều có lý do, đều có mục đích và những hướng mà mình muốn truyền đạt. Ví dụ như bài về việc mình không khỏe mới đây. Mình đã khá cân nhắc khi viết nó. Một phần là vì chia sẻ chuyện cá nhân riêng tư (với mình sức khỏe là personal issue) lên Facebook là một chuyện cũng hơi kỳ kỳ. (Blog này thì khác, với blog này thì mình biết chỉ những ai yêu quý và quan tâm mình thực sự mới thường xuyên đọc và theo dõi thôi). Một phần là vì mình không muốn phiền mọi người phải vướng bận hỏi thăm mình. Phần khác vì đa phần người ta, nhất là KOL thì thường muốn giữ một hình ảnh hoàn hảo về mình, bản thân giỏi giang thông minh có những điều để chia sẻ, hướng dẫn, chỉ bảo người khác, cuộc sống thì toàn vẹn và hạnh phúc, vân vân. Ít ai nói về những vấn đề, sai lầm hay vấp ngã của mình. Nhất là hôm trước mình vừa viết một bài nói cảm thấy rất tốt về cơ thể mình. Mà giờ đăng bài này lên khác gì tự tát vào mặt mình :))). 

Anyway, dù gì thì thói tự trào cũng là một thói quen thú vị. Mình quyết định post vì mình biết có khá nhiều bạn nhỏ nhỏ quan tâm dõi theo và, xin lỗi vì dùng từ này, ngưỡng mộ mình. Nên mình muốn cho thấy rằng mình cũng chỉ là một con người thôi, mình không hoàn hảo, mình có nhiều sai lầm, và mình cũng vẫn đang trong quá trình học hỏi để lớn lên. Mình chia sẻ cú vấp này của mình, vì tin rằng không có tượng đài nào cả, và mỗi người cứ phải tự mình đốt đuốc lên thắp sáng cho mình mà đi thôi chứ đừng mù quáng đi theo người khác. Một điều nữa là việc nói ra những vấn đề của bản thân, để cho thấy mình người hơn, thật hơn, phù hợp với hai nguyên tắc là sincerity và authenticity. Để lộ những điểm yếu, để thấy rằng con người dễ bị thương tổn chừng nào, cũng là một cách để thực tập sự can đảm. Có một số comment nói rằng sao em tập thiền mà em lại này nọ kia yếu kém thế, okay, mình hy vọng những người đó thấy mình yếu họ sẽ cảm thấy tốt hơn về bản thân họ :))). Làm niềm vui cho người khác cũng tốt lắm ru. Nói chứ mình nghĩ rằng đa phần người ta đều có ý tốt muốn giúp, chỉ là cách thức họ thể hiện bằng từ ngữ nó chưa được phù hợp. Thôi thì coi như chấp nhận ý định tốt đẹp của họ. 

Để lộ những điểm xấu xí của bản thân là điều cũng khá vui. Đó là cách mà một cô người mẫu đã làm. Cổ thường xuyên đăng các bức hình của cổ, với góc này thì bụng lép kẹp, góc kia thì bụng bự như có bầu, để nói rằng đừng bị lừa bởi những gì bạn nhìn thấy bằng mắt. Những gì bạn thấy thường xuyên không phải là toàn bộ sự thật. Và có một cô bé đã gửi tin nhắn cho cô này nói rằng: Chị là người duy nhất mà em follow trên mạng xã hội, vì những chia sẻ chân thật của chị giúp em thấy tốt hơn về bản thân. Không con người nào là hoàn hảo, ai cũng có vấn đề của mình. Tiếc là má không đọc blog của mình, và má không đủ hiểu. Tuy vậy, hôm nay mình đã xả ra hết suy nghĩ của mình để nói với ba, mình có cảm tưởng là ba hiểu mình trong chuyện này hơn là má. Má quá nhạy cảm và lo lắng với tâm thế một người mẹ, cũng như chưa đủ tin tưởng mình để hiểu. Một niềm vui cho mình là sau khi post bài đó lên thì điều mình không ngờ tới là có nhiều bạn cũng nói rằng họ đang bị tình trạng tương tự, và bài post của mình như một lời cảnh tính giúp họ quay lại xem xét thói quen ăn uống dinh dưỡng của bản thân. Cảm ơn các bạn đã đồng cảm và chia sẻ với mình. 

Sáng nay đi bộ (chạy không nổi) với một bạn chạy. Hóa ra ảnh thời gian gần đây có mid - life crisis. Mình tôn trọng ảnh vì ảnh đã can đảm kể cho mình vấn đề của ảnh, với tuổi tác, chức vụ và địa vị của ảnh thì điều đó chứng tỏ ảnh có một sự open đáng kể, đủ open để chia sẻ cho mình. Mình lắng nghe. Sau đó (dạo gần đây đã thực tập thẳng thắn rất nhiều nên phang luôn), mình nói cho ảnh cảm nhận cá nhân ngay từ những lần đầu tiên mình gặp, là ảnh là một người có năng lực làm việc rất tốt và rất chăm chỉ, nhưng có vẻ như ảnh đang không làm công việc mà ảnh yêu thích, lĩnh vực đó không phải là đam mê của ảnh. Ở tình trạng của ảnh thì nó không phải là vấn đề công ty nữa, vì có nghỉ làm chỗ này qua chỗ khác nó cũng lặp lại thôi. Mỗi ngày đi làm tự dưng thấy mình chỉ làm những việc vụn vặt nhỏ nhặt chả có gì quan trọng. Không thấy ý nghĩa trong những việc mình làm nữa. Không thấy say mê công việc nữa. Năng lượng càng ngày càng thấp và những người xung quanh dần dần đều nhận ra. 

Mình gợi ý ảnh take a break, làm những gì ảnh luôn muốn làm, thực hiện vài cái trong bucket list, đi đâu đó, hoặc đơn giản là dành 1 khoảng thời gian để nghỉ ngơi và không làm gì cả. Đi làm gần 20 chục năm rồi, cũng phải có thời gian cho riêng mình chứ. Cái khổ là cuộc sống Á Đông, con người từ nhỏ đã được luyện theo khuôn khổ, cứ theo hướng đó mà đi, không có broaden their passions, cho nên khi gặp khủng hoảng kiểu vậy thì quá trễ để làm lại từ đầu, và cũng không biết hướng nào mà đi. Nhưng vì ảnh là người thông minh và có trực giác tốt (dù có vẻ hơi bỏ bê trực giác của mình), nên mình nghĩ ảnh sẽ sớm ổn. Mình hiểu vì mình đã rơi vào tình trạng đúng như vậy. Nhưng may mắn là trước đó mình đã (vô thức) mài dũa những bộ kỹ năng mới, và quay trở về lại với đam mê của mình. Nên mình mới có thể thực hiện cú nhảy để làm lại cuộc đời và sống đúng như cuộc đời mà mình từng mơ ước. 

Ảnh có vẻ suy nghĩ. Xong ảnh bảo em có ý định làm chuyện này nghiêm túc không, vì anh thấy em có khả năng lắng nghe, chia sẻ và tư vấn rất tốt. Mình cười. Vì career coach không phải là ngành mình muốn đào sâu. Nếu nói cả đời này muốn làm gì thì mình vẫn muốn gắn với nghiệp viết. Tuy vậy sau khi nói chuyện với ảnh, và cân nhắc lại những gì xảy ra, thì mình thấy mình đã luôn mong muốn phát triển kỹ năng coaching của mình, không phải để kiếm tiền hay biến thành một công việc nghiêm túc, mà chỉ là hỗ trợ thêm cho những bạn nhỏ nào tìm đến mình khi cần. Kỹ năng đó sẽ là công cụ đắc lực cho mình, và cho những người quanh mình nữa. Nên mình đã bổ sung các sách coaching vào list to read 2017, sau các sách kinh điển, nghiên cứu xã hội, triết học, novel writing. Quan trọng là sắp xếp thứ tự ưu tiên, vì tính mình hay ôm đồm giống má á.

Mình còn trẻ, và còn nhiều điều để làm lắm thay. 

No comments:

Post a Comment