Monday, 13 March 2017

Ngày của bạn

Ngày hôm nay mở đầu là ngồi thiền được 1 tiếng. Sau đó quên cầu nguyện. Sau đó thì làm bài tập Collocation và Vocabulary để sau đó đi kiểm tra bài tập tiếng Anh.

Thầy bắt coi clip của Simon. Công nhận là mấy cái clip đó có tính ứng dụng rất cao. Xong ngồi xem tiếp This is us. Thích ơi là thích.

Chiều qua chỗ May mới. Quán thì mặt tiền nhỏ, nhưng bên trong rộng. Phòng anh Vũ dạy đàn phía dưới. Vũ dạy Tarot phía trên. Còn trên nữa là chỗ Ca Dao làm homestay. Ngồi chơi với Vũ được xíu thì anh Thiện qua. Thực ra muốn ngồi chơi nói chuyện thêm riêng với Vũ. Lâu quá hai chị em không nói chuyện gì nhiều. Mà rốt cuộc không có thời gian. 6h lại đi học rồi.

Hôm nay Diệu share một bài viết về breadcrumbling. Chắc tương đương với kiểu thả thính bên mình. Hồi đó mình ghét cay ghét đắng cái vụ thả thính đó. Người ta cứ rải nơi này một chút rải nơi kia một chút rồi không có commit vào một mối quan hệ nào. Lo sợ một cái gì đó nghiêm túc. Với mình chuyện tình cảm là okay thích thì thích, là tiến tới, xem thử ra sao. Yêu là yêu. Hết yêu thì chia tay. Chứ không có cái vụ rải vung vãi. Xong đọc một câu trong bài đó: "We shouldn't be scared of showing emotions and vulnerability to others because that's what make us human". Đọc xong nghĩ về người bạn của mình. Một người bạn của bạn ấy vừa tự tử. Nhưng khi bạn ấy nói với mình chuyện này, bạn ấy không có biểu hiện gì cả. Bạn bảo bạn không làm thế nào để phá vỡ cái bong bóng cảm xúc và cho nó thoát ra được. Mình cũng không biết. Nhưng mình thấy nếu để cảm xúc được thể hiện tự nhiên và chân thành thì sẽ tốt hơn. Chúng ta không nên che giấu những cảm xúc và sự yếu đuối của mình. Bất kỳ sự kiềm nén nào cũng gây bất ổn. Một bạn khác của mình trước đây nói là sao mình hay khóc hay cười. Mình hỏi: Ủa sao phải giấu. Nên mình nghĩ về người bạn của mình và hơi băn khoăn. Không biết bạn ấy có thể làm thế nào để giải tỏa được cảm xúc đây.

Có nhiều lúc trong cuộc đời, khi nghĩ về cái chết, mình thấy không có gì phải sợ hãi. Mình đã có nhiều hạnh phúc trong đời, dù vẫn còn nhiều cái chưa làm được, nhưng nếu mệnh hết phải chết thì cũng không thấy hối tiếc điều gì. Nhưng mình thường xuyên lo sợ về cái chết của người thân. Đừng nói người thân. Hôm trước, chị Hài nhắn tin em gái chị ấy đang khỏe mạnh đột nhiên nhập viện gấp vì suy tim. Xong chỉ 2 tuần sau là mất. Mình sững sờ, vì có gặp em chị Hài một lần. Mình đã đau lòng và cầu nguyện cho chị ấy. Đến hôm qua, chị Hài nhờ mình viết điếu văn. Mà thật sự mình không biết viết điếu văn ra sao. Nên rồi thôi.

Nhớ lần mình trải qua cảm giác mất đi một người thân thiết. Mình đã cố gắng hết sức để tích cực và mạnh mẽ vượt qua chuyện đó. Và mình đã mong muốn cuộc sống của mình sau biến cố đó sẽ trở lại như cũ. Nhưng thực tế là nó không hề trở lại như cũ. Không bao giờ có thể lại như cũ. Nhìn vào tim mình, thấy một cái lỗ trống. Mình biết cái lỗ trống ấy sẽ ở đó, sẽ tạo thành vết sẹo mãi trong tim mình. Ta phải làm quen với chuyện đó. Chấp nhận rằng nó sẽ luôn ở đó và không mất đi. Người ta càng già đi, càng có nhiều những lỗ trống và vết sẹo, như trong một câu chuyện nào đó nói. Nhưng mà việc của mình là phải sống sao cho, để khi mỗi lần nhìn lại lỗ trống hay vết sẹo, những gì ta cảm thấy còn lại, là sự yêu thương và cầu chúc. Và một người thông thái, chắc sẽ là một người với nụ cười tốt lành, nhẹ nhàng đưa ra không hề che giấu, một trái tim đầy sẹo.

Đi học võ. Đẩy ki với H. Trời ơi không có một chút sức lực nào. Lại bị nhói tê vai như bữa anh Quy tập. May H kêu nhờ thầy lại. Thầy xoa xoa nắn nắn bên vai và cổ một hồi. Giờ về nhà đã thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều. Không còn cảm giác tức thở và đau như có một cục lửa trong lồng ngực như mấy bữa trước. Mình sẽ cố học võ chuyên cần đặng sau này trừ gian diệt ác :))). Đời dạo này nhiều Lý Thông lắm.

Bữa giờ post vài bài văn phong hơi khác lên Facebook. Bị bạn bè vào cảnh báo liền. Hương kêu: "Chị đừng đổi chất nha, nghe giọng như của ai đó". Trúc thì bảo: "Thấy cách viết của chị khác. Lúc trước thì lan truyền yêu thương. Còn giờ thì chú ý vào những niềm vui nho nhỏ. Chắc chị đang trải qua thay đổi hen. Cái nào cũng hay". Mình cười sặc sụa: Sao em nói chuyện dịu dàng nhẹ nhàng dữ. Đổi cách viết thấy kiêu căng ngạo mạn quá mà. Sao không chửi luôn chứ nói chi. Nó bảo so với người khác thì cũng bình thường nên không cần chửi, haha.

Mình thấy rất vui và biết ơn. Vì một thay đổi nhỏ của mình mà bạn bè cũng để ý và nhắc nhở liền. Thực ra mấy bài đó viết thay đổi là có một ít chủ đích. Còn mình thấy mình cũng vậy thôi. Thực ra mỗi người có nhiều mặt. Ví dụ mình ở Facebook sẽ khác mình ở blog này. Còn mình trên blog sẽ không giống lắm với mình ở ngoài. Ở ngoài có khi mình sẽ hài hài tưng tửng nói nhiều, hoặc xúc cảm kiểu tinh thần tâm linh, hoặc lạnh lùng sắt đá. Khi mình sống với cái mặt nào nhiều hơn, thì rồi mình sẽ đồng hóa mình với cái mặt nạ đó. Và mình sẽ quên đi những cái mặt nạ kia.

Mà thực ra mình cũng sợ bị biến chất, sợ vãi cả nồi ra ý chứ. Thế giới "showbiz" KOL các thể loại nhiều cám dỗ, cũng đủ loại người này người nọ. Thiên hạ có mấy ai cưỡng nổi sức mạnh của quyền lực, tiền bạc và danh tiếng. Mình sợ sau này sách bán chạy hơn, được biết đến nhiều hơn, bận rộn hơn, mình sẽ không còn ngây thơ hồn nhiên như con điên và thành thật nữa. Nhưng mình hy vọng rằng với những nguyên tắc sống mà ngày nào mình cũng review, với những người bạn thầm lặng chân thành luôn ở bên cạnh mình, với thiền, mình sẽ giữ vững được những điều tích cực mình đang có và đang làm. Mấy tháng trước lúc ngồi sau xe Tuấn chở đi phá Tam Giang, qua những đồng quê trơ toàn gốc rạ và phong cảnh thanh bình ở Huế, mình đã nghĩ ừ mình là như thế, một đứa nông dân con quê gốc rạ. Một kiểu người viết nông dân, một người cứ lăn lộn với những con người bình dị, những phận người thầm lặng nhỏ bé ít ai biết đến. Mà viết về họ, viết cho họ, viết để lưu giữ những gì là của họ. Mình đang và sẽ nỗ lực để luôn là "chị Bảy Rô" của mấy đứa.

Lúc sáng ngồi thiền thực ra không tập trung vào nhịp thở được. Mà mình nghĩ lung tung. May mà nghĩ ra được ý hay. Nghĩ được những ý tưởng cho buổi Booktalk sắp tới, đê vừa vui vừa tạo cảm xúc và chiều sâu. Mình nghĩ đó sẽ làm một buổi hay. Nghĩ được cái mặt mà mình muốn trở thành, muốn là. Mình thích mình như khi dạy yoga, hay khi làm story night, hay khi ngồi thiền bị đau. Đó là tính cách của sự chân thành, sự xả thân phục vụ, của một cái cười mỉm bình yên an lành và nhẫn nại, của thức tỉnh và chánh niệm.

Hôm nay mình dẫn một người bạn của mình đến bờ sông Thanh Đa. Đó là một chỗ có nhiều kỷ niệm với mình. Nó đánh dấu những chặng đường nhất định. Những ngày sinh viên nhàn rỗi ra bờ sông hóng mát. Ngày tốt nghiệp NN duyệt cho mình đứng nói thử bài bảo vệ khóa luận cũng ở đây, vừa nói vừa ngắm hoa osaka vàng và tụi chim sẻ chí chách. Ngày sau khi đi làm, hai đứa đem nước me ngâm ra vừa uống vừa ngửa cổ nhìn mấy tán me tây non tơ. Ngày sau khi vừa nộp bản thảo Ta ba lô trên đất Á, lại cùng Huy và NN ra ngồi, NN chụp một bức ảnh hai chị em cười lớ phớ ở đó, nhìn vui như thế giới này chẳng có gì để buồn. Xong ngồi ngắm trăng nói chuyện với bạn. Rồi im lặng. Thấy lòng bình yên.

Ừ, đời có những người yêu thương và quan tâm tới mình, có những khoảnh khắc bình yên và đẹp đẽ như vậy, thật cũng không còn gì mong ước hơn nữa. 

No comments:

Post a Comment