Friday, 31 March 2017

Nếu em không chọn tôi

1.

Lê lết cả ngày ở bệnh viện. Và tin tốt là gan và thận mình vẫn chạy tốt. Mình lo đi khám hai cái này vì thời gian vừa rồi mình thường bỏ bữa sáng, và hay đau ở phần hông và sườn.

Phải xin lỗi bạn là vì sở thích cá nhân mình không xài từ tiểu hay tè mà xài từ đái cho nó mạnh mẽ.

Rất sợ bị đau thận, do đặc thù công việc của mình khiến mình hay... nín đái. Công việc freelance hay hẹn gặp đối tác, khách hàng, bạn bè, người quen các thể loại ở cà phê. Và trong các buổi trò chuyện làm việc thể nào rồi cũng sẽ tới cái thời điểm mà: hưm hưm hưm, lúc nào thì thích hợp để nói câu xin lỗi chờ mình một lát nhỉ. Ồ người đó đang nói rất nhanh nên thôi mình chờ một lát vậy. Và mình ráng chờ một lát, và người đối diện vẫn nói cực kỳ say mê không có dấu hiệu dừng lại. Và mình quá đau quá đau nhưng vẫn thấy bất tiện không muốn cắt ngang. Và rồi khi họ dừng lại thì thở phào, rốt cuộc cũng xong nhưng mà thôi đi về luôn rồi. Vậy nên chạy về nhà giải quyết luôn cho nó đỡ phiền. Cho nên đến khi mà mình ngồi được lên cái bồn cầu thân yêu thì cái bọng đái tội nghiệp của mình tí nữa thì bể tung tóe ra luôn. Cho nên mình rất thích những người bạn mà cả hai không chỉ có thể nói chuyện thật sôi nổi mà còn có thể ngồi im lặng bên nhau không cần nói gì cả. Một phần bởi vì mình có thể tận dụng những giây phút im lặng hiếm hoi đó để góp phần vào công cuộc bảo vệ hai quả thận của mình.

Tin xấu là đúng như bé Hương nói, mình có dấu hiệu cường giáp. Tệ hơn là mình có nhân giáp và nang giáp khá to, và số lượng nhiều hơn một. Những u nang này có thể lành tính, hoặc ác tính và có khả năng gây ung thư. Nên hôm trước chị Hằng đông y nói mình có khả năng ung thư cao là đúng thiệt. Mai sẽ đi lấy thêm kết quả xét nghiệm và có thể sinh thiết chọc kim vào cổ để kiểm tra xem có khả năng ung thư không. Quả thật đây là một dịp tốt để mình cân nhắc lại toàn bộ chế độ dinh dưỡng của mình. Linh nhắn là con người là cấu thành bởi năng lượng, điện tích nên ăn uống cần cân bằng âm dương, ăn thiên nhiều về âm quá thì dễ gây bệnh. Ăn sao cho cân bằng là sẽ mạnh khỏe. Mình thấy có lý, và từ nay mình sẽ học cách ăn uống sao cho cân bằng âm dương, và cân đối 5 tạng của con người.

2.

Hôm nay đã chuyển toàn bộ nội dung quyển sách thứ 3 qua app viết sách mà Huy mới cài cho mình. Nhận thấy là một số bài viết hơi vague. Cần sửa nhiều hơn mình nghĩ. Mình thích phong cách viết dịu dàng nhiều tình cảm. Nhưng nếu cách viết không rõ nét thì dễ dẫn đến nhạt nhẽo giống tản văn đương thời lắm. Nhất định phải tăng độ sâu. Ok fine, sẽ là dịp để hiểu thật rõ và tìm thêm các nghiên cứu sách vở tài liệu khác về đề tài này để giúp nó có thêm dẫn chứng. Còn trải nghiệm thì tạm đủ.

À mà mình phát hiện là mình không thích thay danh xưng của các bài viết từ mình sang tôi. Có quyển sách nào mà tác giả xưng là mình không nhỉ? Mình thích xưng như vậy vì thấy nó phù hợp với bản thân hơn, nhẹ và dịu, viết cho độc giả cứ như đang trò chuyện với bạn vậy.

3.

Đề bài câu view. Thực ra thì hôm nay đọc một bài trên quora, làm mình nhớ tới một bạn của mình.

"Do you mind if your significant other would choose something over you?"

Câu trả lời này là của thành viên Franklin Vaux:

"I used to live with my partner Shelly. She and I have been together for about sixteen years now, and we shared a home for many of those years.

After we’d been dating for….oh, I don't know, about five or six years, she read a book about biomedical technology aimed at extending human lifespan, and a light bulb lit up in her brain. She resolved then and there to go back to school to become a research scientist.

And she did.

At first, it was easy. She enrolled in a local community college, got her two-year degree, then transferred to a state college for her undergrad degree. Our social life changed, because she was taking a heavy course load—we stopped hosting parties, she rarely went out, and when she did, she always had a book in her hand.

But then she went to grad school for her first masters degree, and that meant we didn't live together any more. The grad school she went to was still reasonably close by, about five hours by bus. We saw each other most weekends—I would get on the bus Friday afternoon and head back home Monday afternoon—but things changed.

And then, after she got her masters, she was accepted to a Ph.D. program right by me. I was delighted. I thought we'd be living together again. She even moved some of her stuff into my house…

…and three days before she was supposed to move, they told her their budget had been cut and they'd lost funding for her position.

She had to scramble to find another grad program, and ended up going for a second masters with a Ph.D. path at a school across the continent from me.

Today she has a Ph.D. in neurobiology and two masters degrees, one in bioinformatics and one in neurobiology, and she's working at a research lab in Toronto. We see each other only a few times a year, at best.

There is no question in my mind that her work is more important to her than I am. Her work is more important to her than anything is. She is a dragonslayer. She has picked up the sword and shield and declared war against the forces of enfeeblement and decay that stalk every one of us. She has dedicated her entire life to that war and I do not think she will ever stop.

It is one of the things I love about her.

This is what love is. Love is wanting what is best for the person you love. Love is supporting the people you love in their goals. Love is not selfish. Love does not say “But what about ME?”

Shelly is one of the most singularly amazing human beings I have ever met. She stands among giants. I am incredibly awed and humbled that someone so extraordinary has chosen to share some part of her life with me.


Do I mind that her work is more important to her than I am? No. I celebrate it. Even the parts that make me sad."

Mình đã upvote cái câu trả lời này. So sweet and well written. 

1 comment: