Tuesday, 14 March 2017

Một số thứ cần ghi lại

Có một vài thứ muốn ghi lại chứ để quên.

Đọc một số bài báo và nghiên cứu khá thú vị. Đầu tiên là việc viết tay sẽ giúp cho bộ não tổng hợp thông tin cũng như đưa ra ý tưởng tốt hơn. Nói cách khác, viết tay giúp não mình nghĩ tốt hơn là đánh máy. Nên gợi ý viết tay các bản thảo sách và sau đó đánh máy lại của bé Nhi lúc trước biến thành một ý tưởng khá thú vị và khả thi.

Thứ hai là việc làm việc, sống trong một đất nước khác giúp con người sáng tạo hơn. Lý do là vì họ tiếp xúc với nhiều nền tảng, niềm tin, phong tục hơn, có thể những cái đó tạo thành nhiều cái "chunks" hơn và sau đó giúp liên kết những điều đó để giúp giải quyết vấn đề tốt hơn. Trong bài báo đưa ra một số nghiên cứu rằng việc sống ở một nền văn hóa khác giúp mình tư duy rộng mở hơn, đón nhận những điều mơ hồ, những thứ không có lời giải chắc chắn, những thứ không cố định, và từ đó tạo tiền đề cho những suy nghĩ và tư tưởng mới.

Thứ ba là phong cách sống ảnh hưởng tới trí nhớ. Nếu phong cách sống lành mạnh, ăn uống và tập sức khỏe điều độ thì trí nhớ sẽ được cải thiện. Còn nếu sống không lành mạnh, nhất là bị stress này nọ thì trí nhớ sụt giảm, kể cả ở người trẻ. Thiệt ra chuyện này là hiển nhiên thôi. Chỉ có điều khi nghiên cứu khoa học đưa ra như vậy thì mình có thể được nhấn mạnh lại và sau đó chú trọng càng nhiều hơn tới phong cách sống của mình.

Nói tới phong cách sống, thì eo ơi sáng nay thấy tưởng mình bị bệnh tới nơi. Thức dậy lúc 5h ngồi thiền chưa tới 1 tiếng. Vừa ngồi vừa hắt xì hơi. Thế là biết bạn Viêm Xoang tới thăm mình rồi. Người bạn này rất là khó chịu. Mỗi lần bạn tới là mình hắt xì ầm ĩ cả nhà gây ồn ào dữ dội. Xong nước mũi tuôn ra như suối. Rồi đầu nhức như búa bổ và tâm trí biến thành một đống lùng nhùng không nghĩ cái gì ra hồn. Rồi đau cơ các thể loại và rất là mệt mỏi. Nên hắt xì quá 3 cái là biết liền. Thôi nghỉ thiền quay qua cầu nguyện rồi đi ăn sáng xong uống thuốc má gửi. Cái thuốc đông y này uống vào một liều là đỡ mệt liền. Má mình giỡn chắc nó có thuốc phiên hay cái quái gì mà uống vào đỡ đau. Mình hông biết mà do thấy nó rất công hiệu nên khi nào đau thì uống. Đâu khoảng vài tháng bị một lần, ví dụ mũi bị hơi lạnh, hoặc đi chỗ nào nhiều bụi quá thì bị. Hôm qua đi học Phương pháp luận sáng tạo là mình đã thấy đầu óc ngơ ngơ tê liệt hết rồi, chỉ muốn về ngủ rồi. Nhưng xong sau đó bạn mình rủ đi chơi, rồi đi vòng vòng trên đường mình ngu ngu không đeo khẩu trang do muốn nói chuyện với bạn trên đường. Vậy là dính chưởng. Nhớ lần sau phải đeo khẩu trang vào, đi chỗ nào nhiều cây, và không về khuya nữa.

Hạ quyết tâm để sống một cuộc sống thanh tịnh và lành mạnh như trong thiền viện. Nhất là khi đã được xác định về giá trị của lối sống đối với tâm trí rồi. Đối với mình sống trong thiền viện là cuộc sống lý tưởng vì nó giúp mình có được tâm trí sáng suốt và kỷ luật tốt để tiến đến mục tiêu cần thiết. Mặc dù với một vài người có thể đó là một lối sống quá khắc nghiệt khắc kỷ các kiểu. Từ bữa đi thiền về đã dần dần biến cuộc sống của mình theo đó. Giờ phải cam kết là tốt hơn. Đó là:

- Sáng thức dậy lúc 3h30. Đã làm được rồi.
- Ngồi thiền mỗi sáng và tối.
- Có to do list, list này làm vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ. Theo Learning how to learn thì cách này giúp bộ não ghi nhớ những điều cần làm tốt hơn và giúp ngày hôm sau thực hiện list đó dễ hơn. Trong to do list thì chú ý làm theo phương pháp Pomodoro, tập trung cắt mọi thứ gây xao nhãng trong 25 - 40 phút, và nghỉ ngơi kèm theo. Cũng cần eat the frog first và các kiểu tương tự.
- Giờ nào việc nấy.
- Ngủ vào 10h tối. Cái này trong vòng 2 tuần nay đã vi phạm nghiêm trọng. Phải thay đổi lại gấp nếu không muốn não bị tổn thương trong dài hạn.
- Chánh niệm, hướng về hơi thở trong các hoạt động trong ngày.

Hôm qua nói chuyện với bạn L. Bạn L kể là từ nhỏ bạn đã có hứng thú tìm hiểu về thế giới xung quanh và bản thân mình. Mình từ đâu mà sinh ra, mình được tạo thành từ gì, mình ở đây để làm gì, chết thì sẽ đi về đâu. L đã thiền từ hồi học cấp 3, thiền chỉ, thiền quán các kiểu, và đã đạt được tới các cấp độ thiền khác nhau. Nó có nhiều tác dụng, và cũng khá tốt. Nhưng về cơ bản cũng không giúp ích một cách triệt để. Nên L đi tìm nhiều cách khác nữa để trả lời những băn khoăn và câu hỏi bên trong. Giờ L đang theo thiền tông, và bản urge mình (xài từ trong vocabulary :))) đọc cái bộ Huyền Ký mà bản bảo là: chỉ cần đọc một bộ sách là tinh thông hết tất thảy. Mình đã nghe bạn L nói về bộ sách này nhiều lần, và mình tôn trọng bạn L vì thấy bạn ấy khá sáng suốt và có những cái để mình học được. Nhưng sáng nay đọc sách thì thấy thất vọng với cách thể hiện nội dung vì nó không giữ được cái nhìn trung dung công bằng, mà phản đối cái này cái khác, theo một văn phong không được thuyết phục lắm. Anyway vì bạn L đã nói vậy nên mình sẽ cố gắng skim qua bộ 10 quyển về Thiền tông này xem thực sự có duyên với nó không. Chị Tú Oanh hình như cũng nói là Thiền tông là môn phái khác lạ và có nhiều điều phát triển nhất trong đạo Phật.

Xong L nói mình ký tặng sách: quyển này cho bạn gái mình. Hở hở hở. Cách đây vài tháng thấy còn độc thân vui tính, còn thấy có khuynh hướng ở vậy suốt đời không màng yêu đương mà giờ đã có bạn gái rồi sao. Kiểu của L thì là kiểu cũng không có đi theo các khuôn mẫu xã hội, khá sáng suốt, cũng bảo với mình là đã nhiều lần nhắn với ba mẹ là con sẽ không lập gia đình đâu, ba mẹ đừng trông đợi gì chuyện đó. Vì chuyện kết hôn nó cản trở mình tu tập lắm. Nhưng giờ duyên tới thì yêu thôi. Mình bảo L là không biết L thấy sao. Nhưng mình thấy rất là khó để gắn kết với người khác. Một mặt là nếu mình đang có vấn đề gì đó đang tìm kiếm thì không nên tìm người yêu để lấy họ giải quyết vấn đề thay mình. Mặt khác là tụi mình đều hiểu rõ rằng tất cả những câu trả lời đều nằm bên trong mình. Bản thân mỗi người là toàn hảo rồi. Và nếu mình thực sự đi sâu vào bên trong, hiểu rõ, chấp nhận và yêu thương chính mình một cách tuyệt đối thì mình sẽ không cần phải đi tìm kiếm bất kỳ điều gì ở bất kỳ ai khác. Và bởi vì hiểu rõ chuyện tình cảm thông thường lại hay khiến con người rơi vào cái vòng xoáy của các triền cái (tham, sân, si, trạo cử, nghi triền), không khéo thì lại khổ tiếp, nên thành ra hễ đã đi trên hành trình vào bên trong mình, là thấy muốn triệt tiêu cái ham muốn yêu đương. Không phải là mình ngại khó ngại khổ, hay chán ghét con người. Vì yêu thương nhiều người như nhau nên cũng không có nhu cầu biến một ai đó thành của riêng mình.

Còn chuyện thấy bên cạnh mình sao mà bao nhiêu cặp đôi tan vỡ. Mình chưa bao giờ thấy nhiều cặp đôi ly hôn như bây giờ. Mới tuần trước thấy anh CCC (công nhận đặt tên khéo ghê, viết tắt thành ba chữ C luôn mới ghê) đăng tin chính thức ly hôn vợ. Ảnh hồi ở đại học mình rất ngưỡng mộ vì cực kỳ sáng tạo, tài năng, mỗi lần xuất hiện là bùng nổ sân khấu, còn các clip parody của ảnh thì coi cười té ghế luôn. Câu chuyện tình yêu của ảnh cũng khiến nhiều người ngưỡng mộ lắm, đám cưới làm long lanh, nhiều bạn nữ trong trường nói với mình sau này cũng muốn có đám cưới giống vậy. Mà giờ mới vài năm đã thế. Xong chị T chủ tịch Hội Sinh Viên trường mình lúc trước nữa, hồi đi học chỉ giỏi lắm, mình chỉ đứng từ xa nhìn. Ý mình là bao nhiêu người trông có vẻ là giỏi giang, thông minh, sáng suốt, tài năng như vậy mà còn đổ vỡ trong hôn nhân của họ, à, như Brad và Angelina đó, thì người bình thường có mấy hy vọng trong chuyện kết hôn? Mà chuyện hòa hợp với một người nào đó thì trước giờ vẫn là một trong những chuyện khó nhất quả đất mà. Dung hòa những khác biệt, vượt qua các thử thách và biến cố trong cuộc sống, phục vụ nhu cầu của người kia, các trách nhiệm này khác. Người ta hay mong muốn tìm được một người mà biết họ sẽ luôn là một bức tường thành vững chắc ở bên mình, để mình hết lòng chiến đấu cho sứ mệnh của mình vậy. Nhiều người tưởng họ tìm được, rồi họ quá dựa vào nó, mà một ngày tường thành sụp đổ, họ thấy đời mình như đống gạch vụn nát. Tình yêu cũng vốn là ích kỷ, và sở hữu nữa. Nên mình thật vẫn chưa tìm ra được cái điểm cân bằng, giữa việc làm sao cho yêu thương một người mà không khiến mình khổ, không khiến người đó khổ, khi bên cạnh thì làm nhau vui và cùng nương tựa để lớn lên. Còn khi không ở gần nhau thì vẫn độc lập tự lo, chánh niệm tập trung làm việc hiệu quả mà không có lo nghĩ gì hết. Và thực sự cảm thấy yên lòng.

L nói là ừ cứ bình thường thôi. L thấy L đang làm được. Mình thì nhìn L, nhìn lại chính mình, tự hỏi không biết nếu trong một mối quan hệ, mình có làm được không, và làm trong bao lâu. Hay là lại bị bão lũ cuốn trôi quên đất trời như trong những lần trước. Quả thật rèn luyện bản thân mình trong cuộc sống bình thường đã khó, rèn luyện tính cách của mình khi yêu môt ai đó còn khó hơn.

Ừ, mà cũng vì trong phân loại attachment style thì mình hơi có thiên hướng về kiểu dismissive avoidant. Có xu hướng tự lập cao và tránh né vấn đề. Nên có thể nó sẽ khiến mình thử thách hơn trong một mối quan hệ. Có một nghiên cứu rằng khoảng 50% người Mỹ là thuộc loại secure. Và loại này là phản ứng tích cực cũng như có xu hướng giữ mối quan hệ của mình khỏe mạnh nhất. Mình đang tìm hiểu xem có cách nào để rèn luyện và chuyển dần từ avoidant sang secure hông.

À, thôi chốt lại bằng một ý nhỏ. Hôm qua L nói với mình là vì L thấy mình đang đi tìm, nên L mới đưa sách cho mình đọc, hy vọng giúp mình rút ngắn khoảng thời gian tìm kiếm. Xong mình tự hỏi, ủa, mình có đang đi tìm không? Và mình đang tìm gì vậy ta? Mình thấy mình khá là ổn, khá thoải mái, chỉ đang làm việc để hướng tới mục tiêu của mình, và không thực sự tìm kiếm cái gì cả. Nhưng sau một đêm ngủ dậy thì mình lại thấy đúng là mình có đi tìm, mình tìm cách để thoát khỏi những cái vòng xoáy của mối quan hệ con người trong việc người đến rồi đi, của quen nhau rồi chia tay, của những sở hữu trong cuộc đời, của thành trụ hoại diệt, rốt cuộc có con đường nào thoát ra khỏi những cái đó không, có một cách nào không. Mình muốn tìm Phật tánh bên trong mình, cái phần tốt đẹp thiêng liêng nhất bên trong mình mà mỗi sáng mình vẫn cầu nguyện về. Để phát lộ nó ra, để nó luôn là một phần của mình. Để được thấu rõ mọi sự một cách sáng suốt. Không phải để được đạt tới Niết Bàn hay giải thoát. Mà chỉ là để mình trở nên ngày càng tốt hơn, và làm được nhiều việc tốt hơn.

1 comment:

  1. Sau nhiều năm nghiên cứu kinh điển, mình nghiệm ra để đạt tới "Niết Bàn" thực ra là cần được 1 "Biết Nàng" (tức là quen Biết 1 Nàng thú vị) :D :D

    ReplyDelete