Thursday, 23 March 2017

Mỗi sự kiện là một dịp để học.

Thấy yếu quá nên sáng không chịu ngồi thiền hết một tiếng đồng hồ. Ghê gớm thật.

Sáng Tú nhắn tin hỏi thăm vụ Career Chat. Kêu đang không được khoẻ nên tạm thời hoãn lại. Bạn ấy cho người gửi ngay 3 chai Luminus qua tặng, có sữa hạt điều và nước ép củ dền. Thấy cảm động quá huhu. Lúc bệnh được ai tặng đồ thường thấy xúc động hơn ngày thường khặc khặc.

Nhắn cho bé K. Gặp nó lần đầu đến nay cũng gần cả năm rồi. Lâu lâu nhớ nó mà vẫn chưa thu xếp để gặp được. Bảo tự nhiên nhớ em, thế là nó trả lời ngay bảo tối gặp. Đôi khi thấy mình khá thụ động trong các mối quan hệ, ảnh hưởng quan niệm của má từ nhỏ. Nhưng rồi thấy ngay cả những người mà mình yêu quý cũng không liên lạc thì sẽ càng ngày càng xa. Tự nghĩ một cách để kết nối với ai đó là khi nào nghĩ về họ thì nhắn cho họ biết, vừa chân thật vừa vui.

Bé K tới, đem theo một lốc Ensure. Nó nói em không hay uống sữa đâu, mà do bữa trước em bị suy nhược thấy uống cái này hiệu quả nên mang cho chị, em nghĩ chị đang thiếu chất. Trời ơi thấy hổng có làm được gì hết trơn mà hết người này tặng cái này tới người kia tặng cái khác. Thấy biết ơn và mắc nợ cuộc đời hiuhiu. Phải làm nhiều để trả nợ.

Ngồi nói chuyện với con bé từ chuyện công việc của nó tới thiền, rồi đủ thứ khác. Rồi tự nhiên nó kể cho mình nghe về một chuyện đột nhiên mình khơi ra. Về một bác làm công tác đào tạo khá nổi ở VN. Sách của bác cũng tạo được tiếng vang khá lớn. Bác nhấn mạnh tự do và khai phóng. Nhưng bé K học bác đã lâu. Và bản thân bác dù nêu cao những quan điểm như vậy, nhưng hiện tại lại bị ràng buộc vào tiền tài và danh tiếng của bản thân, và ngày càng rời xa con đường của mình. Những câu chuyện K kể nghe mà đau xót. Vì một người mà nhiều người khác lấy làm tấm gương, một người vững vàng cả về kỹ năng lẫn kiến thức lại như thế. Bé K nói: "Điều mà em thấy đau nhất là người đã luôn dạy em về chính trực và ngay thẳng, giờ lại đi ngược lại với những gì mình nói". Nghe mà buồn quá. Nhưng mình tin rằng người ta thường không cố ý làm vậy đâu, nếu bác ấy nhận ra được điều đó thì chắc bác sẽ không để mình như thế.

Từ câu chuyện của bác rút ra hai điều:

Một là cái tôi quá cao là sự cản trở rất lớn trên con đường tu tập phát triển bản thân. K kể là có những tình huống cho thấy bác quá tự tin vào mình nên dẫn đến cực đoan phiến diện, không nghe bất kỳ lời góp ý nào của người khác. Điều này rất thường gặp ở những người giỏi và đã đạt được một số thành tựu trong đời.

Hai là bác hiện không có môi trường phù hợp, hay là những người để bác có thể soi mình vào để nhìn nhận lại bản thân. K nói hiện giờ những người rất tốt và giỏi từng theo hỗ trợ bác đã không còn nữa. Bác rất là cô đơn. Hôm trước mình gặp chị Mai Nương founder của Tomato, chị không nói rõ chuyện này nhưng mình cảm nhận được phần nào.

Qua câu chuyện của bác mà soi rọi lại bản thân mình. Rõ ràng để giữ vững được giá trị hay nguyên tắc sống của bản thân là một việc không dễ. Càng lên cao lại càng khó. Sẽ có những tình huống thử thách vô cùng tính chính trực của con người. Đến cuối đời nếu một người xem xét lại chính mình, thấy mình đã làm được nhiều điều có ích cho đời, nhưng vẫn giữ vững cái gốc và không có gì phải hổ thẹn với bản thân, quả là một điều đáng để tự hào. K cũng dẫn chứng những chân sư ngày xưa đến cuối đời sống trong nghèo khổ, quả là ví dụ thú vị. Ở đời quả thật phải tự giải phóng bản thân khỏi cái xiềng xích của tiền bạc địa vị. Những người có tài có tiếng, nhưng lựa chọn cuộc sống giản dị thanh nhàn để giữ mình, là những người đáng quý. Giống như quan điểm được nêu trong Một mình ở trong rừng.

Thật tình cờ là lại nói về mối liên hệ của con người và thiên nhiên. K sẽ gửi cho mình những tài liệu khoa học về khả năng chữa lành của thiên nhiên. Hy vọng sẽ giúp thêm phần nào cho dự án sách sắp tới của mình.

Buồn cười là K nói mình ở ngoài không có được sự cá tính mạnh mẽ như trong sách. Cứ nhẹ nhàng kiểu gì đó. Hihi. Với K thì mình thích đóng vai trò người lắng nghe. Như với hầu hết mọi người khác. Bình thường mình không có nhu cầu thể hiện. Chỉ tập trung năng lượng khi on stage hay lúc cần. Có một bé lúc tiếp xúc với mình lúc bình thường với lúc trên sân khấu quá khác nhau nên đã rất sốc, bảo em không ngờ được. Thực ra mỗi người có nhiều khuôn mặt khác nhau mà. Mình khi ở giữa mọi người thì là bộ mặt công chúng, "em gái quốc dân" như anh Khoa nói, cố gắng để truyền tải tốt nhất những gì cần nói với sự thành thật. Còn tiếp xúc cá nhân với bạn bè thì tuỳ người tuỳ lúc, có lúc tưng tửng điên điên, có lúc bitchy chặt chém, có lúc im lặng ít nói, có lúc hài hước vui vẻ. Còn với viết lách, thì là sự dịu dàng, tích cực, nghiêm túc và chỉnh chu. Viết lách làm lộ ra phần người tốt đẹp nhất của mình. Và mình cam kết sẽ dành những điều tốt nhất cho chữ nghĩa. Vì mình quan niệm rằng thế giới đã đủ những điều khiến người ta mệt mỏi rồi, hãy để mọi người cảm thấy những phần tươi sáng, tốt lành, tích cực trong các trang sách mình viết.

Lại sắp hết một ngày nữa. Tuần sau về lại SG cần phải đặt lịch đi kiểm tra chức năng gan và thận. Khi cơ thể suy yếu là bao nhiêu các cơ quan khác cũng biểu tình. Cần kiểm tra luôn để xem tình trạng chúng tới đâu mà chấn chỉnh. Mình thấy cái kỳ mệt mỏi này không phải là không có lý do. Và mình cũng có thể học nhiều từ cái thời kỳ bất đắc dĩ này. Một người quan tâm tới sức khoẻ như mình mà lại để bị suy kiệt nặng như thế. Thì người khác thế nào. Cũng có ý định lấy bản thân làm nhân vật thử nghiệm cho các nghiên cứu khác về sức khoẻ của mình. Sẽ có ích cho quyển sách thứ 4.

No comments:

Post a Comment