Sunday, 19 March 2017

Lại chủ nhật

Mới đó lại hết tiếp một tuần.

Sáng nay lại tham gia một talkshow nữa. Chưa có cái nào mà nó hành mình như cái này. Mình theo sát tụi nhỏ tổ chức từ lúc bắt đầu, đến nội dung, mời khách mời nào, kịch bản chương trình. Xong tụi nhỏ làm một chuyện khiến mình không thể có mặt vì nó sẽ khiến hình ảnh của mình bị ảnh hưởng cho các công việc và sự kiện sau. Nên mình gửi email từ chối. Xong tụi nó lại nhắn tin năn nỉ, chị ơi tụi em sẽ thay đổi lại. Mình đồng ý, xong đến hôm qua tụi nó mới bảo chị ơi em hiểu nhầm ý chị giờ mọi sự đã lỡ không thể thay đổi được này nọ. Cái mình thấy nó quá mắc công và thời gian của mình nên mình oải luôn không muốn tham gia nữa. Đến tối hôm qua tụi nó vẫn ráng ngồi thuyết phục mình. Mà tính mình quyết định cái gì trong công việc thường ít thay đổi.

Xong sáng nay ngồi thiền xong, nghĩ đi nghĩ lại thôi thì đi. Và cái talkshow này là một trong những talkshow tốt nhất mình từng nói chuyện trước giờ. Tức là thể hiện nội dung và hình thức rất phù hợp với bản thân mình và với điều mình mong muốn, vừa phải, chân thành, sâu sắc, vui vẻ và tích cực. Mình thấy mình làm được điều tốt nhất là đưa ra những quan điểm chín chắn hơn trong buổi trò chuyện. Vì có một bạn khách mời kia còn hơi trẻ nên cách nhìn chưa được toàn diện, và cũng chưa có cách xử lý trong giao tiếp đám đông vững nên nói ra khá dễ bị hiểu nhầm. Giữa buổi mấy nhỏ trong ban tổ chức chạy lại kêu: "Trời ơi may có chị cứu tụi em mấy bàn thua trông thấy luôn". Quả thật mình lúc có sự cố đã từ chối, vì sợ những cái mình không thoải mái khiến mình không hết lòng được khi ngồi nói chuyện với khán giả, cũng như ảnh hưởng tới công việc của mình. Mà vẫn quyết định tới vì thấy đó là điều nên làm. Rồi khi đặt câu hỏi mấy em khán giả toàn đặt cho mình không, cũng hơi bối rối. Xong buổi giải lao có em kia phát biểu: "Hôm nay em có lớp học, mà mấy bạn ban tổ chức bảo em tới đây hát giao lưu văn nghệ, em tới vì em biết có chị Rosie. Em rất là yêu mến và ngưỡng mộ chị". Nghe mà ngượng chín người vì không ngờ như vậy. Cảm thấy rõ ràng nếu mình không đến thì đã phụ lòng em ấy. Nhớ lại một câu trong Hiểu về trái tim đại ý như: Sự yêu mến của công chúng là một món nợ mà người ta phải trả. Phải cân bằng bên trong tốt, phải cố gắng để hết lòng phục vụ, thì mới trả được nợ. Còn nếu mà rơi vào vòng xoáy của sự ích kỷ bản thân chắc chắn sẽ tiêu tùng.

Một trong hai khách mời còn lại là em V. V học cùng trường đại học với Vũ. Trước đây hai chị em từng nói về V. Vũ thì không hợp với V lắm, nói V tính với mình khá giống nhau. Giờ gặp rồi thì hiểu Vũ nói giống cái gì. Em ấy là người giỏi về chuyên môn, sâu sắc, óc quan sát tốt, và viết giỏi hơn nói. Em ấy cũng khá giống con người của mình trước đây là quá nghiêm túc, đến nỗi làm người khác hơi mệt mỏi khi ở gần. Mình thì giờ đã thay đổi, học được cách để loosen up, nhẹ nhàng thoải mái hơn, bớt căng thẳng và nghiêm trọng, thêm hài hước nhiều. Và mình thấy em này rất là giỏi luôn, nhưng cách thể hiện có một cái gì đó hơi gồng hơn so với con người thực sự của em ấy. Tức là thể hiện bản thân hơi quá so với điều em ấy là. Gồng thì thường hơi mệt, thả lỏng thư giãn ra và là chính mình thì sẽ khiến cả mình và người xung quanh mình thoải mái hơn. Dù sao thì em ấy cũng rất giỏi trong lúc làm việc. Quan sát vậy thôi chứ không có ý phán xét gì. Ý mình là càng ngày càng nhận thấy tầm quan trọng của thể hiện bản thân. Thể hiện sao cho cái bên ngoài và cái bên trong đồng nhất với nhau. Thể hiện sao cho phù hợp, để vừa tự tin vừa khiêm tốn. Mình đã từng băn khoăn tìm cách thể hiện mình sao cho bên ngoài phù hợp với bên trong. Và bây giờ đang thấy mình khá chín trong chuyện đó.

Talkshow kéo dài kỷ lực: 5 tiếng đồng hồ. Đi về, mình quá mệt. Nghĩ chắc do cạn năng lượng. Nhưng sau đó cảm nhận cơ thể tốt hơn và thấy có cái gì đó không ổn. Cảm giác đau tức ở lồng ngực quay lại và tiếp tục quấy nhiễu khiến mình thấy kiệt lực. Tìm hiểu thông tin thì nó là một triệu chứng của bênh tim. Xong mình nằm mơ, lần đầu tiên trong đời thấy giống như sắp chết. Nên đặt lịch mai đi khám tim. Nghĩ cũng kỳ, mình là người năng hoạt động, phong cách sống lành mạnh, lại tập này nọ kia cũng nhiều. Mà từ 2 tuần nay tập võ về thì cứ bị cơn đau liên tục hành hạ suốt mấy ngày. Thôi đi khám, hy vọng không sao.

Thế rồi chuyện đau này khiến mình nghĩ về cái chết. Nếu trời bắt mình chết trong nay mai thì mình sẽ không buồn lắm. Vì thấy mình sống đã được trải nghiệm bao nhiêu điều tuyệt vời, có những lúc hạnh phúc tưởng chừng có thể chết ngay được. Nên đủ để không cảm thấy sợ khi nghĩ tới chuyện chết vào lúc này. Chỉ tiếc là những chuyện mình làm được chưa nhiều, và những chuyện đó chỉ đáp ứng khá ít nhu cầu hay giá trị á. Thực ra nghĩ về cái chết của mình hay của người khác khiến mình nhớ lại một câu: vì biết mình sẽ chết nên phải sống thế nào cho ý nghĩa.

Thôi buồn ngủ quá rồi. 

1 comment:

  1. Em đọc cũng kha khá tác giả ở việt nam lẫn nước ngoài nhưng chị là người đầu tiên mà ở đó e tìm thấy sự yên bình, rõ ràng và mạnh lạc cho life vision của mình. Cảm ơn chị, sẽ luôn theo dõi hành trình của chị.

    ReplyDelete