Monday, 20 March 2017

Kết nối với chính mình

Trời ơi đọc lại cái blog hôm qua thấy buồn cười dã man. Vừa viết vừa ngủ lung tung lộn xộn hết cả. Rút kinh nghiệm là khi nào quá mệt thì cứ nghỉ, không cố gắng hoàn thành chỉ tiêu trong ngày nữa vì có cố cũng không hiệu quả.

Hôm nay đầu óc tỉnh táo lại rồi và quyết định dành một ít thời gian để viết xuống những gì xảy ra.

Đầu tiên là buổi sáng ngồi thiền được 56 phút. Sau một thời gian rất rất dài mới ngồi thiền được lâu như vậy. (Chắc khoảng vài ngày :))), anyway dù sao cũng thấy rất là dài vì nhiều chuyện xảy ra). Hôm trước trong buổi talkshow có bé kia  hỏi về thiền đã giúp ích cho mình như thế nào. Và trong bài viết trên Facebook cũng như trong sổ ghi chép mang đi lúc học thiền mình có đề cập sơ sơ. Nhưng cứ mỗi lúc thực tập thì lại thấy nó giúp mình theo một kiểu khác nhau.

Ví dụ như vài ngày nay mình không được khỏe, và làm các event này nọ nên hơi xáo trộn lịch làm việc trong ngày, rồi cảm xúc không bình ổn nữa. Sáng nay khi ngồi thiền, mình thấy tâm mình tĩnh lại, thấy mình trở về cái gốc của mình. Bắt đầu khi ngồi thiền, mình tự hỏi con người khác bên trong mình: "Nè, m có thấy ổn không hả?", bạn ấy trả lời: "Không biết nữa". Mình nói: "Ừ, thôi thiền đi". Và ngồi hít thở như vậy, mình thấy mình từ từ trở về với mặt đất, với bản thân mình, kết nối với phần bên trong của mình. Cảm thấy nhẹ nhõm và biết ơn khi đơn giản là có thể đang ngồi an lành và hít thở. Tới lúc cuối, mình thấy cả người mình tê hết cả, người mình đổ mồ hôi. Mình không biết chuyện gì đang xảy ra nữa, có thể cơ thể mình đang thay đổi gì đó. Nhưng mình nhớ lời của thầy dạy là dù chuyện gì xảy ra, hãy chú ý quan sát và ghi nhận, và sau đó, trở về với hơi thở. Hơi thở là cái neo giúp ta không bị lạc đi tới nơi không chánh niệm. Nên mình cứ cởi mở với kinh nghiệm đó, sự tê liệt, sự đau, sự trống rỗng. Và chú ý quan sát hơi thở và sự phồng xẹp của bụng mình, từ lúc bắt đầu hơi thở, đến lúc kết thúc, và tiếp tục những hơi thở khác. Đều là những hơi thở. Nhưng không cái nào giống cái nào. Và thầy nói rằng từ kinh nghiệm đó mình sẽ chứng thực được sự vô thường bằng cảm giác của mình, chứ không phải bằng lý trí. Mình chưa cảm được. Còn L thì bảo thiền cũng là một cách để giác ngộ, nhưng mà lâu lắm, như đi bộ so với đi máy bay vậy, hãy đọc bộ sách kia đi và bạn sẽ được đi bằng máy bay, haha. Dù gì, mình cũng đang thích đi bộ nên cứ thử từ từ vậy.

Và một lúc nào đó trong lúc ngồi thiền sáng nay, mình nhận ra và trở về với con người mà mình thực sự là. Đó là một cảm giác đẹp đẽ. Bỏ qua hết những cái vỏ bọc, những ngôn ngữ giao tiếp, những kỹ năng mà mình khoác lên người để phù hợp với dịp này dịp khác và thể hiện điều mình muốn truyền đạt, mình thấy biết ơn vì mỗi ngày được kết nối với người mà mình nên là, với phần người tốt đẹp trong mình. Mình mỉm cười chào bạn ấy. Dịu dàng, nhiều cảm thông, sâu sắc. Vẫn là cái mà mọi người hay nói về mình, sự thành thực và khiêm tốn. Quả thật hai cái đó bảo vệ mình như bạn mình nói. Lúc ngồi thiền nhận thức rõ cái tâm thế nhẹ nhàng muốn hạ mình xuống và trải lòng ra để phục vụ cuộc đời. Mình thấy vui vì mình thấy được rõ ràng như thế, càng vui vì đang cam kết học hỏi và chia sẻ để tiếp tục làm điều đó. Và đến khi sắp hết giờ thiền, mình lại hỏi bản thân mình một lần nữa: "Thế nào rồi?". Và câu trả lời là: "Mình ổn, mình rất vui, mọi chuyện đều tốt đẹp".

Sáng nay thầy nhắn lại phản hồi ban đầu là mình bị huyết áp thấp và do võ là môn vận động có vẻ mạnh với mình nên cơ thể mình phản ứng dữ dội như thế. Mình chợt nhận ra là từ một tháng nay tự nhiên mình thay đổi lịch hoạt động đột ngột, theo hướng tốt lên và với nhiều hoạt động mới, nào tập võ nào đi học nào sự kiện, nhưng cơ thể có lẽ chưa thích ứng kịp, nên phản ứng như thế. Thêm vụ thức khuya liên tục trong suốt 3 tuần. Mình được nhấn mạnh là không được thức khuya. Giờ mình mới thấy ảnh hưởng của việc thức khuya nó khủng khiếp thế nào. Quả thật là trong suốt 29 năm cuộc đời chưa bao giờ mình thức khuya trong một khoảng thời gian dài như thế, mặc dù cũng không phải là 2, 3h gì cho cam mà chỉ tầm 1h đổ lại. Bình thường toàn 10 đúng boong lên giường đi ngủ rồi. Nên giờ mình sẽ phải thay đổi lại như sau:

- 11h đêm là giờ giới nghiêm lên giường.
- 6h mỗi ngày là thời gian tối thiểu cho việc ngủ. Bữa giờ có hôm chỉ ngủ 4h đồng hồ mỗi ngày. Muốn thức dậy lúc 3h30 thì phải đi ngủ lúc 10h.

Sáng sau khi ngồi thiền xong mình không còn cảm giác đau trong lồng ngực nữa. Thấy vui vẻ nhẹ nhõm. Có lẽ một phần vì hôm qua được đi chơi tới nơi đầy cây xanh. Sau đó quyết định đi tập yoga. Bữa giờ lâu rồi không dành 1h đồng hồ cho yoga mà chỉ tập intense body workout và võ và HIIT, để tiết kiệm thời gian. Thấy sai lầm dễ sợ. Yoga giúp mình hít thở và sống với hiện tại tốt nhất trong số các môn vận động. Nó cũng giúp thân tâm hợp nhất. Trong lúc tập mình cực kỳ thoải mái và đã nghĩ rằng nhất định môn yoga là môn mà mình sẽ gắn bó suốt cả cuộc đời mình. Cảm ơn hai anh chị thầy dạy mình vì đã dẫn mình vào cánh cổng của yoga, mặc dù mình sẽ có điều chỉnh cho riêng mình trên con đường này. Sẽ nghiêm túc với việc học và dạy yoga hơn. Nhưng tập yoga xong thì đau trở lại, hehe. Có lẽ bài tập này vẫn còn hơi nặng với mình. Sẽ chú ý nghỉ ngơi thư giãn trong một tuần tới.

Trong lúc tập yoga, mình cũng chợt nhận thấy là mình có vẻ đã hơi ép cơ thể mình quá đáng. Cái thể chất này nó rất là nhỏ bé hữu hạn, và mặc dù ý chí và tinh lực của mình rất dồi dào, muốn làm nhiều thứ thách thức, nhưng cơ thể thực sự có giới hạn và nếu không để ý nó sẽ bị bức. Ví dụ khi tập võ mình không thấy mệt mấy, vẫn có thể tập tiếp tập tiếp được nữa. Do mình hăng hái quá muốn tập thiệt tốt và nghiêm túc. Nhưng rõ ràng cơ thể mình nó chưa quen được. Nó vốn không được điều hòa, và với các môn khác như yoga, chạy bộ, bơi, leo núi, boot camp này nọ thì nó chịu được, vì nó cũng khỏe và nghe lời mình. Nhưng với võ thì quá sức chịu đựng của nó. Phải cảm ơn thầy đã giới thiệu võ cho mình, vì trước giờ mình biết huyết áp mình thấp nhưng mình không nhận thức được là chuyện đó nó sẽ ảnh hưởng như thế nào đến sức khỏe của mình. Giờ thì mình bắt đầu biết sơ sơ rồi, và sẽ tìm hiểu kỹ hơn nữa. Cũng may là cơ thể mình nhạy nên nó phản ứng lại tức thì. Body awareness là một thứ cực kỳ quan trọng.

Không có cơ thể thì không làm được gì hết. Cơ thể là phương tiện để mình thực hiện sứ mệnh của mình, là ngôi đền của tâm trí mình á. Thân tâm có mối liên hệ cực kỳ mật thiết với nhau. Nên qua trải nghiệm này càng cần phải kết nối và lắng nghe bản thân mình nhiều hơn. Có một câu nói của bạn mình là: "The relationship with myself set the tone for every other relationship in my life. So I promise that I will make myself as emotionally fulfilled as possible in my own life, in order that I can show up as my best self". Và mình thấy quả là thế thật. Hằng ngày tự nhắc nhở bản thân là mình có đang kết nối với chính mình không, mình có đang sống tốt cuộc sống của mình để chuẩn bị cho những điều tốt nữa sẽ đến không. Nếu có những nguyên tắc phù hợp và review thường xuyên thì ta sẽ luôn có thể lớn lên như một cái cây có gốc vững chắc.

Hôm trước, mình có kể cho một người bạn của mình nghe là mơ ước cuộc đời của mình là viết được một quyển như Đồi Thỏ. Và hôm qua mình hỏi bạn ấy life vision của bạn ấy là gì, bạn ấy kể cho mình nghe cái hình ảnh về hai người ở tuổi 80 và nắm tay nhau, bảo: "We made it". Đó là một hình ảnh thật đẹp đẽ. Rồi ngay lúc nói chuyện ấy, mình chợt nhận ra là life vision của mình là Đồi Thỏ. Không hẳn là Đồi Thỏ, mà là một tác phẩm mô tả một thế giới mà mình muốn sống trong đó, với những nhân vật mà ta sẽ muốn họ hiện ra trong đời thật để ta được làm bạn với họ, như Cây Phỉ trong Đồi Thỏ, như Chuột Nước trong Gió Qua Rặng Liễu, như Charlotte trong Charlotte and Wilbur, như thầy Dumbledore, như Atticus trong Giết con chim nhại (trong Giết con chim nhại chứ không phải trong Hãy đi đặt người canh gác), và như Jack trong This is us. Khi đọc những tác phẩm văn chương kiệt xuất ấy, mình đã nghĩ nếu một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong một thế giới với những nhân vật như thế, những cuốn sách như thế, rồi chúng sẽ lớn lên can đảm và chính trực, giàu lòng yêu thương và biết ơn, ngay thẳng như những cái cây và tốt lành như gió mát. Và mình mong muốn góp phần tạo nên thế giới như vậy.

Hôm qua đi bộ tự nhiên thấy mấy bạn nhỏ chơi cái gì mà bước chân lên nó rồi nó tự chạy. Gọi là gì ta. Hình như là xe điện cân bằng. Cái tự nhiên nhớ tới tụi Chuyến Xe Tuổi Trẻ, đêm tụi mình tới Sapa. Cả nhóm cùng nhau ra quảng trường, rồi thuê xe điện để chạy loanh quanh quảng trường. Lần đầu tiên mình chơi cái trò đó. Lên chơi rồi té đụi đụi. Xong lúc sau cả bọn cùng bá vai nhau chung với các bạn trẻ khác trong quảng trường tạo thành một hàng rồng rắn thật dài. Vũ đi trước với cây đàn guitar bên cạnh, vừa đi vừa nghêu ngao hát. Rồi tách ra, cô Tiên cầm tay mình một bên, Sương cầm tay còn lại. Cùng nhau đi thăng bằng như thế. Trong một buổi tối đẹp trời dưới ánh đèn vàng quảng trường ở Sapa. Tự nhiên nhớ lại cái cảnh ấy tối hôm qua, thấy nó như đóng khung vào ký ức Dory của mình.

Mình là một đứa rất hay quên, những ngày tháng, câu chuyện, khuôn mặt, kỷ niệm thường trôi tuột vào ký ức, chẳng để lại gì. Như hôm dọn nhà em mình lấy ra một cái đồng hồ rất đẹp, mình ngạc nhiên hỏi: "Ủa đồng hồ của ai mà đẹp thế?". "Của chị cho Huy chứ ai". "Ủa sao chị có đồng hồ này mà cho?". "Ai mà biết". Rồi mình cố nhớ mà không tài nào nhớ được từ đâu mà mình có cái đồng hồ này. Nhiều chuyện giống vậy lắm, nên bọn cùng nhà vẫn bảo mình là một đứa bị mất trí nhớ cả ngắn hạn và dài hạn. Nó là kiểu như cơ chế tự đào thải vậy á. Bạn mình bảo mình thường nhớ cảm xúc nhiều hơn là sự kiện. Nên may là với những kỷ niệm lấp lánh như cái đêm ở quảng trường Sapa ấy, như hôm ra mắt sách trời mưa, hay như hôm Booktalk có thầy đến dự, hay những cái cột mốc thật ý nghĩa trong cuộc đời giúp mình biết mình đã sống đầy ra sao. Thấy mình thật là may mắn.

Mình vẫn còn rất mới trên nghiệp viết. Mình muốn học nhiều hơn. Muốn biết mình có thể làm gì với cây bút trong tay mình. Cảm giác như một đứa trẻ mới được cho một công cụ, và có cả một thế giới trước mặt để nó khám phá. Và mình đang như thế trong nghề nghiệp mới mẻ này. Đã chấp nhận đi theo vận mệnh của mình. Hãy xem thử vận mệnh sẽ đưa ta đi đâu.

Hôm qua, mình đã verbally cam kết sẽ làm tốt hết mức có thể cho mục tiêu trước mặt. Mình chưa bao giờ cam kết điều này trước đây. Nhưng giờ mình thấy mình đã sẵn sàng thử sức. Thực ra là có hai mục tiêu, cái đầu tiên là đi du học về ngành viết. Cái thứ hai thì mình muốn giữ riêng. Cả hai cái đều khó khăn. Nhưng cuộc đời nó đã sẵn như vậy rồi đó, ta sinh ra trần trụi, ta chết đi trần truồng :))). Biết là đến phút chót rồi mình cũng sẽ trở lại tay không. Vậy thì ta sẽ làm gì để những năm tháng trong đời này được lấp đầy những trải nghiệm đáng quý.

Với lòng biết ơn và yêu thương. 

No comments:

Post a Comment