Saturday, 18 March 2017

Booktalk và các chuyện khác

Sáng nay làm booktalk chủ đề: "Từ Nhà Giả Kim đến Suối Nguồn" tại tiệm sách Kafka. Để ghi lại rút kinh nghiệm.

Điểm làm tốt:
- Nội dung tốt, nói những điểm cốt yếu, chính xác và chân thực. Có liên hệ thực tế với trải nghiệm bản thân. Quan điểm sâu đem lại thêm góc nhìn mới cho các bạn độc giả trẻ và đồng cảm với những người lớn.
-  Kết nối tốt với nhiều người khác nhau, bạn đại học, hay các bác già lớn tuổi. Được nhiều khán giả tích cực trao đổi đóng góp ý kiến. Có một bác kia nói chuyện khá vui. Có một anh tên Thành bạn chị Liên chủ quán review cực tốt về Suối Nguồn làm ai cũng gật gù. Làm quen thêm được với nhiều người hay. Trong đó có chị Uyên bạn của Trúc.
- Tạo được không khí sôi nổi và nhiều năng lượng trong suốt buổi nói chuyện. Thời gian vừa phải, không bị lố. Xong buổi đó mọi người không muốn về mà còn nán ở lại nói chuyện lâu ơi là lâu.
- Thích màn tặng sách cho một cô lớn tuổi kia chưa đọc. Đột nhiên nghĩ ra và tặng thôi. Thấy cũng vui. Rồi màn 7 cái ôm ở cuối chương trình kết nối thêm được với khá giả.

Điểm có thể cải thiện:
- Có vài người đến sau ngồi trên cầu thang chứ không đủ chỗ. Đây là event đầu tiên mình làm để mọi người đến tự do mà không có đăng ký. Rút kinh nghiệm mấy lần trước yêu cầu đăng ký rồi đâu cũng lại vào đấy. Nên lần này để tự do xem sao. May là số người đến không quá đông. Thực ra như mình dự kiến. Anyway là rất vừa vặn và chuyện đó cũng không phải là vấn đề gì lớn. Giống như trong bài Reading Ielts, nó bảo khi mà có vấn đề cần cân nhắc suy nghĩ này nọ thì hãy để unconscious mind thay thế quyết định.
- Có vài câu đùa hơi fail, không làm mọi người cười nhiều như buổi Career Chat. Nhưng dù sao các lần khác thì cũng vui, mình giữ được sự tự nhiên cười đùa, mọi người cũng khá vui vẻ.

Về cơ bản buổi này tốt. Mình vui. Các bạn tham dự cũng vui. Sau khi đi về có những phản hồi tích cực. Buổi nay có anh Cảo Thơm cũng đến. Lạ là có nhiều người lớn tuổi. Bác lớn tuổi sau khi kết thúc bảo là phải có lời khen ngợi "cô chủ nhiệm" :))). Rồi mấy anh trung niên gọi mình là "chủ thớt", haha buồn cười. Đem sách cho Tình mượn, thằng nhỏ dễ cưng ghê nơi. Ký thêm sách cho vài bạn khác. Bé Ngân bên Trung tâm hướng nghiệp sau đó đi cùng mình ra ngoài đường bảo là những buổi như thế này nên được lan rộng ra. Ban đầu nghĩ là nếu mình cứ nói không thôi khôn có người dẫn thì hơi khô. Nhưng may là khi vào thì tự điều chỉnh và mời gọi khán giả tham dự khá sôi nổi. Xin cảm ơn các cô chú anh chị em đã đến tham dự, tích cực thể hiện quan điểm ý kiến giúp cho buổi trò chuyện thật là tốt đẹp. À có thầy đến nữa. Vui.

Xong cùng Huy và NN đi ăn trưa với Mỹ Duyên. Duyên bữa giờ ở Nhật về lâu rồi mà giờ mới gặp được. Nó quyết tâm theo ngành đạo diễn, cũng hợp với nó. Hai chị em toàn nói những chuyện riêng tư thầm kín với nhau, nó lúc nào cũng thoải mái nói những chuyện đó với mình. Gặp lại Duyên nói tíu ta tíu tít rất là thích.

Xong chiều đi Abook, xong đi ăn chay. Thấy thời gian trôi qua nhanh dã man. Đúng như trong quyển Nhà Giả Kim: "Khi tôi ăn thì tôi không làm gì khác hơn là ăn. Khi chạy không làm gì khác hơn là chạy. Và nếu có phải đánh nhau thì cái ngày tôi chết cũng đẹp như mọi ngày khác. Nếu ta lúc nào cũng ở trong hiện tại được thì ta là người hạnh phúc". Và câu của thầy bói: "Bằng cách nào tôi đoán được tương lai? Chính là qua dấu hiệu của hiện tại. Nếu anh chú ý quan sát hiện tại thì anh có thể cải thiện được nó. Khi anh làm cho hiện tại tốt hơn thì cái tiếp nối hiện tại cũng sẽ tốt hơn. Mỗi ngày tự nó đã hàm chứa vĩnh cửu". Và khi ăn chay mình nhớ tới, thấy rõ ràng khi mình sống trong hiện tại thì mỗi ngày là vĩnh cửu, và mình tự nhủ: "Ừ, vầy được rồi, như vầy là đủ đầy rồi". Nói như thế, không có nghĩa là mình không theo đuổi mục tiêu mà cứ lo ăn chơi vui vẻ trong hiện tại. Ngược lại, niềm hạnh phúc được an trú trong hiện tại mà mình đang có giúp mình có thêm năng lượng và có thể theo đuổi mục tiêu hiệu quả hơn.

Cảm thấy cuộc đời rất buồn cười và lạ lùng. Mình giống như cậu bé chăn cừu, hay ông tác giả Paolo Coelho, đi theo các dấu hiệu và vận mệnh của mình. Thấy cuộc sống của mình là một chuỗi những điều ngẫu nhiên có ý nghĩa. Và mình thực sự may mắn khi đến dược ngày hôm nay. Dĩ nhiên là kết quả của sự nỗ lực lao động. Nhưng bên cạnh đó là sự góp sức của rất nhiều người khác. Hiện tại mình thấy mình đang tốt. Và mình biết cái tiếp nối cũng sẽ tốt hơn: "Khi ta thành tâm đi tìm kho tàng thì mỗi ngày đều chan hòa niềm vui, mỗi giờ sẽ đem lại cho ta nhiều kho tàng hơn". Công nhận đọc lại Nhà Giả Kim có rất nhiều câu khiến người ta phải chiêm nghiêm về cuộc đời. Một quyển sách của các biểu tượng và dấu hiệu. Hiện tại, mình thấy cuộc đời lại đưa đến cho mình những dấu hiệu khác. Thực ra là quăng vào mặt mình một cục dấu hiệu bự, không ai biết nó hàm chứa gì, chỉ khi đi qua hết hành trình này mới có thể biết được nó có ý nghĩa gì. Ừ thì cứ hãy như mọi lần, mở rộng lòng mình để đón nhận và can đảm bước đi thôi.

Nhớ có một câu nào đó kiểu như: "Life is brutal, no one ever gets out of it alive". Ừ và đôi khi mình cứ ngồi suy ngẫm về sự kỳ lạ của cuộc sống. Chúng ta sinh ra và chết đi. Những điều mấu chốt đều đã được ở đâu đó định sẵn. Giống như một ván bài đã được chia rồi. Giờ việc của mình là làm sao để chơi hay nhất có thể thôi. Làm sao đê tạo duyên, tùy duyện mà hành sự, và thay đổi vận của mình theo ý tốt lành. Như một câu trong Mononoke: "Chúng ta không thể thay đổi số phận, nhưng chúng ta có thể chống lại nó". Con người vẫn có khả năng kiểm soát đáng kể cuộc đời của mình, mình tin là vậy. Và giờ mình đang cố gắng để học bài học mà vũ trụ đang gửi đến cho mình trên hành trình mới, đang cố gắng chơi hay hết mức có thể, và tìm ra những ý nghĩa mới trong bức tranh phong phú về cuộc đời.
\

No comments:

Post a Comment