Saturday, 8 October 2016

Viết

Hôm nay mình tình cờ đọc Facebook của một bạn có comment trên một bài viết của mình, và mình cười như điên. Bạn ấy viết cực hay và cực hài. 

Bạn ấy chẳng viết cái gì cao cả to tát cả. Chỉ là chuyện chiếc xe đạp hư một vạn tám nghìn lần. Hay chuyện tìm bạn cùng phòng. Đây, bạn ấy viết tìm bạn cùng phòng: 


"Bạn nào muốn ở chung với tớ không? (Ý là bạn nào có nhu cầu tìm phòng trọ không ấy.)
Hiện tớ đang ở một mình một phòng và cần tìm bạn nào đó ở chung để san sẻ tiền nhà, đồng thời cũng như chăm sóc lẫn nhau. Là phận nam nhi một thân một mình trên mảnh đất phồn hoa này, ba mẹ rất lo khi tớ ở một mình. Vậy nên ai có lòng quý mến tớ hoặc không ghét tớ lắm, hãy đến ở cùng tớ nhé. Tớ hứa dọn dẹp lau nhà chà các loại nhà thật tinh tươm để chào đón bạn.
Nhà tớ đang ở nằm trong một con hẻm trên đường Đặng Văn Ngữ, phường 10, quận Phú Nhuận, thành phố Hồ Chí Minh. Nhà có đầy đủ tiện nghi như móc treo đồ, dây vắt đồ, sân phơi đồ, tủ chứa đồ, ngăn đựng đồ,… Nhà có quạt cho bạn nào thích mát, có WC indoor cho bạn nào thích riêng tư, có lầu cho bạn nào thích cảm giác mạnh, có đèn huỳnh quang rực rỡ lại tiết kiệm điện cho bạn nào thích đọc sách không đèn. Và nếu bạn yêu công nghệ thì đừng tìm đâu xa, ở đây Wifi cực mạnh với số lượng vạch luôn là số nhiều. Thời gian ra vào linh động, bạn có thể đi và về hai tư trên hai bốn với chìa khóa limited edition – just for you!

Bạn cùng phòng của bạn sẽ là một bạn nam đang ở tuổi xuân sắp chuyển sang rạo rực mùa hạ; đẹp trai, vui tính, thân thiện, gần gũi thiên nhiên, thích đọc sách, sống nội tâm, sạch sẽ ở mức độ tương đối.
Giá trọ (trước khi chia ngọt sẻ bùi cùng tớ) là hai triệu đồng, điện chỉ ba nghìn một ký, nước thì miễn phí. Ai có nhu cầu thì đăng kí ngay thôi." - Fb bạn Đạt. 

Mình chưa xin phép bạn ấy để post lên đây. Mình đã nhắn tin cho bạn ấy về một chuyện khác, và sẽ xin phép. Vì đang có hứng nên mình post lên để minh họa cho một chuyện là: quay trở lại, vẫn không phải là mình viết cái gì, mà là mình viết như thế nào. Với những bạn đang học viết ấy mà. Đừng sợ. Cứ viết đi. Viết về bất kỳ cái gì tầm thường vặt vãnh nhỏ nhặt , về bất kỳ cái gì mà bạn nghĩ, về những ngày bạn đang sống. Thế là một lúc nào đó nhìn lại bạn thấy mình đang viết về cuộc đời. 

Càng ngày mình càng nhận ra là các bạn follow Facebook của mình có nhiều bạn rất hay. Mà mình chưa hề gặp mặt, chưa có duyên gặp. Vũ đã suggest mình khi được 10,000 follower hãy làm một cuộc gặp gỡ, chủ yếu để cảm ơn và gặp bạn mới. Mình cũng đã nghĩ mình sẽ mời các bạn đi uống trà và trò chuyện, chủ yếu là cơ hội để mình gặp thêm các bạn :))). Nhưng mà rồi lúc đó mình lại ở Tây Bắc, xong giờ về thì lo làm ra mắt sách. 

Nhưng mà những người như bạn Đạt kia, đăng status mời đến uống trà chắc gì bạn ấy đã đến. Mà đến chắc gì bạn đã nói được những gì như bạn đã viết. Thế là mình lại mất cơ hội hiểu bạn. Than ôi thế nên gặp ai đó lại cứ phải chờ có duyên. Duyên để gặp là một. Duyên để hiểu nhau là hai. 

Có những người mà cứ như một cái chuông gió ấy. Cứ phải thật yên khi ở bên họ. Mới nghe thấy tiếng chuông gió kêu leng keng, khe khẽ và thật thanh.

1 comment:

  1. Than ôi thế nên gặp ai đó lại cứ phải chờ có duyên. Duyên để gặp là một. Duyên để hiểu nhau là hai.

    Có những người mà cứ như một cái chuông gió ấy. Cứ phải thật yên khi ở bên họ. Mới nghe thấy tiếng chuông gió kêu leng keng, khe khẽ và thật thanh.

    Thấm trọn từng chữ Rosie ơi. Tiếng chuông gió kêu leng keng, khe khẽ và thật thanh :*.

    ReplyDelete