Thursday, 12 May 2016

Ghi lại suy nghĩ những ngày đang sống.

1.

Mới đi gặp phó tổng giám đốc một nhà xuất bản. Cuối buổi, anh cầm quyển sách của mình viết, (do một người bạn chung tặng, thiệt sự mình không hề có ý tưởng tặng sách hay promote gì cho sách khi gặp anh), anh nói với mình: Cảm ơn em, anh sẽ đọc và theo dõi em, xem em sẽ đi đến đâu.

Tự nhiên câu nói như lời chào cuối buổi gặp làm mình suy nghĩ ghê gớm. Nó dính vào đầu mình và làm mình băn khoăn suy nghĩ. Ừ, rồi mình sẽ đi đến đâu với nghiệp viết này đây? Anh hơn mình 8 tuổi, không quá nhiều. Và anh đang làm phó giám đốc một nhà xuất bản lớn. Còn mình, 8 năm sau mình sẽ ở đâu?

Mình không hề nghi ngờ gì rằng 8 năm sau, nếu mình tiếp tục viết đều đặn, sẽ có một lượng độc giả lớn. Lúc đó việc trở thành một trong những tác giả được yêu thích nhất hay những danh hiệu tương tự như vậy không phải là không thể. Mình tin như vậy. Nhưng thực sự nghĩ tới những tên tuổi tác giả đang hot nhất thị trường hiện nay, và nghĩ mình đạt được điều đó, vẫn không làm mình thấy thỏa mãn. Trở thành một người nổi nhất trong nghề, bất kể là lĩnh vực gì, đòi hỏi bạn phải tốn khá nhiều công sức vào việc quảng bá thương hiệu cá nhân, không loại trừ việc làm những chiêu trò này khác để vươn lên và giữ vững ngôi vị số 1. Và việc quá nổi tiếng, quá phổ biến không phải là không có những bất lợi của nó. Nổi tiếng nhất cũng hơi đồng nghĩa với từ "thị trường", nhạc thị trường, văn chương thị trường.

Tuy vậy, nếu bạn làm người viết mà không ai biết đến bạn, thì không thể gọi là thành công. Dù sao thì người đánh giá công bằng nhất vẫn là khách hàng, trong nghề viết thì là độc giả. Độc giả sẽ đánh giá chất lượng tác phẩm của bạn. Và được nhiều độc giả biết đến và yêu mến là một trong những tiêu chí đánh giá thành công của bạn.

Vậy thì mình sẽ ở đâu đây? Giữa việc được nhiều độc giả yêu thích, có sách bán chạy hàng best seller, và việc theo đuổi chuyên sâu vào một số đề tài chuyên môn mình hứng thú nhưng không nhiều người quan tâm, và do vậy không có nhiều thành công về mặt thương mại và không có mấy tên tuổi.

Và sau khi suy tư ngẫm nghĩ mình đã tìm ra được con đường của mình. 8 năm sau không phải là một khoảng thời gian ngắn. Đã quyết định theo đuổi ngành viết lâu dài, phải có thành công nhất định về mặt thương mại cho một số tác phẩm. Bên cạnh đó thì cũng phải sản xuất ra được những tác phẩm được đánh giá cao về mặt chuyên môn. Từ câu nói vu vơ của anh đó, mình đột nhiên hình dung được con người mình của 8 năm sau. Hoàn thành khóa học creative writing và chia sẻ niềm đam mê viết lách với nhiều người khác nữa. Tác phẩm ra đều đặn, tùy vào từng mục đích mà hướng đến số đông hay số ít. Nhưng điều quan trọng là với bất kỳ tác phẩm nào, cũng phải hài lòng với bản thân mình trước khi cho nó ra đời. Cảm giác thỏa mãn của bản thân và tiêu chuẩn của chính mình về chất lượng bản thảo quan trọng hơn bất kỳ nhận xét hay tiêu chuẩn nào của ai khác.

Người trẻ thường không biết làm gì trong đời. Đơn giản bởi vì họ không xác định được mục tiêu rõ ràng. Không có mục tiêu thì làm sao có thể biết hướng nào để đi. Có mục tiêu rõ mới biết xây dựng kỷ luật bản thân, thay đổi thói quen dựa vào mục tiêu đó. Giả sử muốn dậy sớm nhưng dậy sớm để làm gì. Muốn đọc sách nhưng đọc sách về đề tài gì. Muốn tham gia vào nhiều hoạt động hơn nhưng hoạt động gì. Từ việc xác định được hình mẫu, được con người mình muốn trở thành, ta sẽ xoay quanh được tất cả những thứ khác trong cuộc sống của mình theo đó để làm việc hướng tới mục đích mình muốn, từ đó tạo dựng cuộc đời như mơ ước.

2.

Trong lúc tìm kiếm tài liệu, tình cờ mình đọc được một số bài viết nhỏ của một người quen. Lần trước gặp gỡ và trò chuyện, rồi cùng làm việc chung 1 chương trình, thấy anh này là người khá giỏi, nhưng có vẻ hơi thiếu chiều sâu, thiếu một cái gì đó để mình có thể liên kết được với ảnh. Nhưng bây giờ đọc chỉ một số câu chuyện nhỏ mà anh này viết, thấy hoàn toàn ngược lại. Đọc mấy câu chuyện của ảnh thấy khá xúc động, và vui. Tự nhiên quay sang có cảm tình với ảnh.

Rõ ràng người ta thường tự hào với bản thân về khả năng nhìn nhận con người, về khả năng đánh giá, về trực giác hay ấn tượng ban đầu. Nhưng người ta đôi khi cũng sai bét.

Càng ngày mình càng nhận thấy là thật khó để đánh giá một con người. Những tiếp xúc thông thường với các tình huống thường ngày không giúp được ta khám phá được sự phức tạp và những tầng lớp tính cách suy nghĩ của một người. Con người là động vật cao cấp phức tạp, tốt xấu trộn lẫn. Đừng để những nhãn dán làm bạn bị phân tâm. Đừng cố phân loại con người. Đó là một việc bất khả.

Ví dụ, một người rất tốt bụng, rất trong sáng, rất dễ thương tử tế tất cả các thể loại, nhưng bạn phát hiện ra họ có một hệ thống niềm tin lệch lạc. Vậy họ rốt cuộc là người tốt hay xấu, hay nói cách khác, có nên hang out với họ nữa không? Hay những người nhìn rất cực đoan rất nóng tính khó chịu nhưng họ làm mọi thứ vì lòng tốt, thì sao? Hay những người có khả năng lãnh đạo, có charisma tuyệt vời, thu hút lôi cuốn và kỹ năng nói chuyện không chê vào đâu được và bạn thực sự có cảm tình. Nhưng bạn tình cờ thấy những cách thể hiện của họ đều là do kỹ năng cả chứ không xuất phát từ tấm lòng chân thực, hoặc những điều họ làm đều là có tính toán, thì sao? Aaaa đau cả đầu. Mình đã từng gặp tất cả những tình huống như vậy. Cứ ngỡ rằng mình có khả năng hiểu được con người, rằng óc quan sát của mình cũng rất sắc sảo nhạy bén, rằng trực giá mình rất tốt. Nhưng rốt cuộc lại là mọi việc mọi người không như mắt mình thấy.

Phức tạp hỉ.

No comments:

Post a Comment