Sunday, 24 April 2016

When I die

Sáng nay đi ra chợ mua thơm, mua thêm bịch nước đậu (trong nam gọi là sữa đậu nành). Tự dưng thấy nhớ bà nội. Ngày xưa đi học ở với bà nội, hầu như ngày nào bà cũng mua một bịch nước đậu, về pha với đường đá, bảo uống đi con, uống cho mát, trời nóng quá.

Dạo này trời nóng, nên thấy nước đậu tự nhiên mua, chắc cả ngàn năm rồi chẳng hề mua.Dù không biết có giải nóng không. Về la với thằng em: nhớ nội quá. Nó bảo: gọi điện về đi. Hông, hông gọi. Nhớ thì nhớ chớ mà để biến nỗi nhớ thành hành động thì là khác. Thằng nhỏ lắc đầu, cầm điện thoại gọi về nội rồi đưa cho mình nói chuyện. Haizz người tánh kỳ.

Nội nói nội đang nấu bún bò cho ông nội. Để nội chỉ con nè tuần sau lễ nấu cho thằng em ăn nha. Dạ dạ, nội nói đi con ghi lại. Lòng nghĩ giờ con ăn chay thấy thịt là ngán nội quơi. Nhưng mà bún bò nội nấu là ngon "tuột quần". Ngày xưa nội nấu hàng bán quán nuôi 14 đứa con ăn học. Trên đời trời đất chưa thấy ai nấu bún bò ngon bằng nội. Mà nội nấu cái gì cũng ngon. Món cá cơm kho tiêu cực kỳ khó nấu, do cá đó nó không có ngọt, nấu dễ nát, dễ cháy, mình cực kỳ ghét. Vậy mà nội nấu thì ăn vét cả nồi cơm. Mà cũng mấy năm rồi đâu có ăn đồ nội nấu. Do giờ sức khỏe nội yếu, việc bếp núc giao hết lại cho mấy thím. Nội kêu chớ giờ cũng mệt lắm con, muốn phẻ là phẻ muốn mệt là mệt hà, già rầu mà. Sống nay chết mai.

Rồi đọc cho hết quyển Extremely loud and incredibly close. Nó nói về thảm họa 11/9. Về cách mà những con người đối diện với cái chết của chính họ và của người thân mình. Có người viết rất nhiều lá thư. Có người chạy trốn. Có người giữ lại kỷ vật làm thành bảo tàng. Có người lùng theo dấu vết của người đã khuất. Có người tìm tới bác sĩ, tìm tới các hội mất người thân. Nhưng không có cái gì làm nguôi đi cái chết. Ở đâu đó, vẫn luôn là một khoảng trống. Nó cũng nói về mối quan hệ kỳ lạ giữa người với người. Những quy định kỳ lạ, những cách thức giao tiếp kỳ lạ, những tình cảm kỳ lạ. Những hành động điên rồ, và bất ngờ, để chạm vào nhau, để hiểu nhau, để dựa vào nhau, những thỏa hiệp để chung sống, để không làm tổn thương nhau, rồi vô tình lại tổn thương nhiều hơn. Cuộc sống là kỳ lạ. Đọc mà khóc. Khóc nghẹt thở.

Trong sách có một câu, người bà của nhân vật chính viết thư cho cậu, kể rằng bà đã không kịp nói với chị gái mình, rằng bà yêu chị. Bởi vì còn quá nhiều thời gian, lúc nào chẳng có thể nói. Ta có tất cả thời gian trên đời. Nhưng rồi cả gia đình bà chết trong một trận đánh bom diệt người Do Thái của phát xít Đức. Và bà nói với cậu bé nhân vật chính rằng, bà không muốn chuyện đó lặp lại. Bà muốn nói, bà yêu cháu.

Và mình nghĩ, có rất nhiều điều mình luôn mặc nhiên trong lòng, không biết người khác có biết không. Và lỡ mình chết đột ngột, hoặc người ta chết đột ngột, thì họ có biết điều mình luôn nghĩ không. Nên mình mới viết xuống những điều này.

"Khi tôi chết, nếu ba tôi còn sống, xin hãy nói với ba tôi rằng tôi yêu ba. Rằng qua rất nhiều điều mà bà đã làm, và không làm (không làm nhiều hơn), tôi hiểu rằng rằng cuộc sống này không hề dễ dàng, tôi hiểu rằng ba đã gặp phải nhiều điều đáng thất vọng, một phần khiến cuộc sống của ba không hề theo ý muốn. Và dù ba có không phải là người đàn ông thành công nhất hay người cha tốt nhất mà tôi biết, thì tôi vẫn hiểu rằng ba thương tôi, và ba luôn dành những thứ tốt nhất có thể cho chúng tôi. Dù mối quan hệ cha con có rất nhiều khi khó khăn, giờ tôi rất vui vì chúng tôi đã có thể nói chuyện lại với nhau.

Khi tôi chết, nếu má tôi còn sống, xin hãy nói với má rằng tôi thương má với tất cả mọi tế bào. Má không hoàn hảo, nhưng má là người mẹ tốt nhất mà tôi biết. Tôi cảm thấy áy náy vì không thể trò chuyện với má thường xuyên và thoải mái như trước kia, một phần vì má không hoàn toàn ủng hộ con đường mà tôi đang chọn. Nhưng tôi luôn yêu má hơn những gì tôi có thể bày tỏ.

Khi tôi chết, xin hãy nói với em tôi rằng tôi thương nó biết chừng nào. Có những lúc tôi giật mình tưởng tượng ra nó bỗng dưng chết đi, bị xe tông hay cái gì đó. Và chỉ cần thế là tôi thấy hoảng hốt, không thể chịu nổi, nhìn đâu cũng thấy trống vắng. Không thể tưởng tượng được nếu đột nhiên chuyện đó xảy ra, thì tôi phải sống thế nào. Hãy nhắn với nó rằng nó hãy cố gắng sống tốt, cho cả phần tôi nữa.

Khi tôi chết, xin hãy nói với NN rằng nó là một người bạn tốt. Cảm ơn nó đã chịu đựng những lúc khó chịu của tôi. Và tôi xin lỗi vì ngày hôm nay, tôi có thể đã làm nó không vui vì nói với nó rằng chỉ có tao mới có quyền bắt nạt em tao và sao giọng mày to thế. Tôi biết nó không hề có ý gì và nó nói chuyện với em tôi nhiều hơn cả tôi. Và tôi yêu tâm hồn trong veo như thiên thần của nó.

Khi tôi chết, xin hãy nói với những người thân, người bạn, người quen của tôi rằng tôi nghĩ về họ, và tôi cầu chúc cho họ những điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời. Có không biết bao nhiêu người tôi từng gặp trong cuộc đời, giờ này không gặp nữa. Nhưng thi thoảng vì một cái gì đó, tôi nghĩ tới họ, và thực lòng nhớ họ quá thể. Nhưng cũng giống như với bà nội tôi, từ việc nhớ đến việc cầm điện thoại lên gọi, là một khoảng cách gì đó rất lớn. Có một số người tôi nhớ, nhưng việc gặp lại họ lại khiến tôi có thể không thể chịu đựng nổi. Nên tôi bằng lòng với việc chỉ nghĩ về họ thôi. Ai da tánh kỳ quá.

Khi tôi chết, xin hãy đốt xác tôi, và rải tro ra biển, hoặc bỏ vào một cái lọ sứ, tùy thuộc vào việc có ai muốn giữ cái lọ ấy không. Một cái mộ thiệt là tốn đất và tốn tiền. Tôi thích xương cốt mình tan ra trong nước biển, hòa vào khắp nơi và chui vào bụng cá. Tôi rất thích cá".

Tự nhiên thấy viết ra những điều này thấy mệt nhọc quá. Hy vọng đến khi chết thật thì dễ dàng và nhẹ nhàng hơn. Ừ thực ra là vậy mà. Người sống mới khó chứ người chết thì có còn cảm giác gì nữa đâu. Không hiểu sao cái chết luôn gợi lên nỗi buồn. Có cách nào để khi chết ta có thật nhiều niềm vui không? Trừ việc bị điên ra.

Thích cách đối diện cái chết của mình là, buổi sáng ngồi pha ấm trà uống, và thấy buồn ngủ, nên ngồi trên ghế, ngủ, rồi chết. Ngoài hiên nắng vàng đẹp ơi là đẹp. Ờ thích vậy đó. Còn có được chết theo cách đó không, chắc là tùy thuộc vào phước phần của bản thân, và ý muốn của Thượng Đế. Đến lúc đó thì hãy cố gắng sống trọn từng giây cuộc sống, nha Nguyên. Đó là cách tốt nhất để chuẩn bị cho cái chết.

Với thật nhiều yêu thương.

No comments:

Post a Comment