Tuesday, 8 March 2016

Mình chẳng còn mấy thời gian trên đời nữa

Tự dưng ngồi làm làm cái file chuẩn bị leo núi cho cả nhóm tuần này, nhớ thằng ku em chơi chung với mình da diết.

Thiệt tình cái gì bỏ công sức làm mới biết. Cái gì đã qua rồi mới biết quý. Đời thiệt tình.

Bữa đi nó lo chuẩn bị làm file, tính toán lịch trình này nọ hết. Rồi thuê đồ mua thức ăn làm dẫn đoàn. Rồi khiêng ba lô 28kg lên đỉnh.

Giờ, mới có vài tháng sau chuyến đó. Thằng nhỏ sắp lấy vợ. Mình làm chuyến khác cho nhóm bạn. Tự làm chớ hổng có ai như nó lo nữa.

Tự dưng dạo này nghĩ nghĩ nhiều chuyện.

Thấy có những thứ nếu mình không làm ngay lúc đó thì sau này sẽ mãi mãi không bao giờ có cơ hội làm nữa.

Dù là những chuyện nhỏ.

Như chụp hình lưu niệm chung với người bạn lái ca nô chở mình đi lướt ván. Đã nói đi nói lại mấy lần, nghĩ à chiều còn gặp, mai còn gặp. Rồi đi về cũng không có tấm nào chung luôn.

Hay chuyện hẹn thằng bạn chơi thân cùng coi chung Totoro. Giờ nó đi chỗ khác lập nghiệp chẳng bao giờ mới có dịp ngồi chung coi phim.

Hay chuyện đi chạy bộ chung với thằng ku em. Hồi trước hai đứa cùng nhau chạy bộ bên quận 2, nhớ một ngày cuối tuần trời trong chạy bộ xong cùng nằm trên bãi cỏ bờ sông ngắm mây ngắm gió. Lúc đó đã có linh cảm ngày đó là duy nhất. Quả đúng không bao giờ có lại ngày thứ hai. Dù hứa với nhau chạy bộ mỗi tuần. Giờ chỉ còn là huyền thoại.

Hay chuyện.....

Hay chuyện....

Nhiều chuyện khác nữa lắm.

Và mình đã rút ra được rằng.

Nếu không bây giờ thì chắc chắn là không bao giờ.

Có những khoảnh khắc đã qua là vĩnh viễn sẽ không trở lại.

Có những cơ hội chỉ một lần và mãi mãi.

Nên những điều gì tâm niệm phải cố hết sức mà hoàn thành cho xong. Chứ không thì chết không yên.

Làm ngay và luôn. Làm nhanh và ngon.

Là sách. Quyển 2.

Là website hệ thống lại các bài viết.

Là bằng yoga.

Là dự án Leadertrip.

Là một chuyến đi coi bài xuyên Việt.

No comments:

Post a Comment