Friday, 15 January 2016

Có những ngày

Có những ngày lặng lẽ như ngày này.

Mình ở nhà từ sáng tới chiều không bước ra khỏi cửa. Cặm cụi đọc sách, nấu ăn, viết, ngủ.
Buổi chiều nhìn gió thổi mát rượi vào cửa sổ. Chuông gió bằng vỏ sò của NN kêu leng keng leng keng.

Buổi tối bật nhạc Secret Garden. Mùi tinh dầu trầm. Cơm trắng và những món chay. Và muốn viết một cái gì đó.

Về những ngày tháng an yên thế này. Làm việc không hẳn nhiều. Làm nhiều hơn tí thì hạnh phúc hơn hẳn nữa. Kiểu mình là thế. Có làm việc hiệu quả mới thấy mình hạnh phúc. Mà viết được nhiều đã là thấy hạnh phúc.

Ừ, thế nên mở blog và viết lung tung không đầu không cuối thế này đây.

Chỉ là ghi lại những ngày đang sống.

Hôm qua ba dẫn ông nội vào khám bệnh. Chở ba đi qua Lê Văn Sĩ. Bảo con đang bắt đầu dạy yoga ở đây. Kể cho ba nghe và thấy vui lắm. Tính mình tâm lơ tâm lất, chẳng chú ý cái gì. Nhưng thấy mình đầu tư hơi nhiều nhiều cho yoga. Chuẩn bị trái cây để các bạn tráng miệng sau buổi tập. Đem theo cây đèn nhỏ để đốt tinh dầu. Tới sớm để vệ sinh phòng tập. Ngồi một mình trong căn phòng đầy nắng, tập trước những bản nhạc thiền. Nói chuyện thiệt là mindfully với những bạn tới tập. Thận trọng, cẩn trọng, và trân trọng.

Thấy thích ghê lắm. Cái phòng tập mới đầu dơ ơi là dơ, chuột chạy tùm lum. Toilet bốc mùi. Dọn vệ sinh xong là đứ đừ. Mà mình lại có cảm giác tốt về nó. Cảm giác một tương lai. Thấy được nhiều ngày của mình ở trong căn phòng nhiều nắng ấy, với những động tác yoga mải mướt. Với nhạc thiền, với tinh dầu thơm. Và thấy hạnh phúc. Yên lắm.

Lớp chẳng có bao nhiêu. Chỉ vài người. Nhưng mình thích thế. Mình chưa có ý định quảng bá nó. Nếu muốn dĩ nhiên sẽ có nhiều người hơn. Nhưng thích cứ để thế tự nó nâng lên dần dần tự nhiên. Mình cũng cần thời gian để mài giũa khả năng hướng dẫn của mình.

Mà vui ơi là vui. Ngoài viết ra, chắc dạy yoga là một trong những điều khác mà mình thấy cực kỳ yêu thích khi làm. Cảm ơn hai anh chị thầy cô dạy mình. Học được tinh thần sống chánh niệm, bớt ích kỷ hơn, vì người khác, và bao nhiêu điều tốt lành khác, là từ hai anh chị.

Ông nội vào khám bệnh. Ông bị bệnh sa sút trí nhớ toàn tập. Nội chẳng nhớ đứa cháu này là ai nữa. Chỉ nhớ tới đời F1 thôi. Chú mình đùa bảo: ừ thì con ai nấy nhớ, con tao tao nhớ, còn con tụi bay bắt tao nhớ làm chi. Ông nội giờ chỉ nhớ những cái gì xa xưa xa lắc vài chục năm trước thôi. Những ký ức bây giờ không còn nữa. Mới ăn cơm xong vẫn hỏi ủa sao chưa dọn cơm. Đang ngồi ăn cơm, hỏi đây là tỉnh nào vậy. Mấy chú nói: Sài Gòn nè ba. Sài Gòn. Hồi 5 năm trước ông vào, ngồi cà phê vỉa hè với mình, bảo cái đất Sài Gòn nó nhiều ưu đãi cho con người, mưa thuận gió hòa, cây cối tốt tươi, người ta ở đây mạnh khỏe phương phi. Không như miền trung quê mình nắng cháy mưa sa, con người cũng héo hon mòn mỏi. Nhớ lời nội nói ngày trước, thấy nội dành cho Sài Gòn nhiều tình cảm yêu mến lắm. Vậy mà giờ nội cũng quên rồi, còn hỏi tỉnh nào đây con.

Nội giờ ngây thơ vô tư như đứa trẻ. Mà đôi khi vẫn nhuốm buồn. Cái điều tồi tệ là nội ý thức rất rõ việc trí nhớ của mình bị trôi tuột đi mà không cách gì níu giữ được. Lúc chú chọc chọc nội về chuyện mất trí nhớ, nội buồn rầu bảo, cách đây mười năm tinh thần minh mẫn, cái gì đọc qua một lần rồi nhớ ngay. Bây giờ lại như vầy. Nghe mà xót xa.

Tuổi già, bệnh tật. Nghĩ sau này mình già chả biết thế nào. Chết có là hết không. Muốn chết khi tinh thần sức khỏe còn minh mẫn tráng kiện. Một ngày ngồi bên ấm trà sưởi nắng sớm cười với mặt trời cái rồi ra đi luôn.

Nghĩ tới lúc chết cũng không sợ hãi gì. Ừ, có gì mà sợ hãi. Nếu đã sống nhiều, đã đi nhiều, đã làm nhiều. Đã thấy đời mình trọn vẹn với khả năng của mình.

Còn bây giờ, phải làm sao để lúc đó nhớ lại tất cả mà cười thiệt mãn nguyện.

Vậy ha.

Gửi thiệt nhiều yêu thương.

2 comments:

  1. Thỉnh thoảng ghé thăm blog của chị lại đọc được một bài mới và có vài điều học hỏi, suy ngẫm.
    Mỗi bài viết của chị đều cảm nhận được sự bình an và nhẹ nhàng!

    À, mà chị có tuyển học viên mới nữa không qua tết cho em học với. Năm mới, trong các ,lĩnh vực mở rộng, em muốn học về yoga và thiền!
    Cảm ơn chị!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn em. Lớp vẫn tuyển học viên mới, muốn vào học lúc nào cũng được em ạ :)

      Delete