Thursday, 24 December 2015

Happy holidays and yay yay yay

Xin chào, cái blog yêu quý vắng tanh của tui.

Tui đã nghỉ việc đến nay là tròn 6 tháng, ăn chơi rất nhiều, đi nhiều hơn bao giờ, và đã có những thời khắc đẹp đẽ vô giá.

Hôm qua tui đi ăn tối chung với thầy cô và nhóm bạn, sinh nhật Hà Linh bạn tui, một người bạn đẹp và tâm hồn sáng trong như một thiên thần. Tui ngồi với mọi người trong một nhà hàng cực kỳ xinh xắn, đèn vàng nhấp nháy, và thấy cực kỳ ấm áp. Vui lắm.

Từ bữa đến giờ tui đã bắt đầu chăm chỉ viết và sửa sách lại, sau một thời gian leo lẻo bảo đang tập trung vào sách mà thực ra là không hề tập trung. Nhưng ngày hôm nay tui đã không hề tập trung, thực sự chưa sửa được gì trong ngày hôm nay hết nên tui quyết định để ý nghĩ tuôn chảy bằng cách viết blog.

Nên là ý nào nảy ra trong đầu thì tui sẽ cho nó nhảy ra thành chữ, hehehe.

Hồi nhỏ nhà tui á, mỗi năm giáng sinh tới, là cả nhà 4 người đèo nhau trên hai xe đạp về nhà ngoại. Bà ngoại sẽ đổ bánh xèo, nhà tui và nhà cậu cùng bà ngoại quây quần quanh mâm bánh. Trời miền trung mùa này thường rét. Bánh xèo ăn nhiều cũng ngán, nhưng không khí lúc nào cũng vui.

Lúc tui ở Sydney, tui vào một cái nhà thờ nhỏ gần Town Hall. Tự nhiên vào nhà thờ là vì bỗng nhiên thấy trước cổng nhà thờ có cái bảng đề: "Healing Service, if you feel lonely, depressed, or need someone to talk to, please come to us". Tui cười nghĩ, à tui hông có lonely, nhưng tui muốn có người để nói chuyện. Rồi tui và mấy bạn tui vào chơi. Mấy cái cửa kính màu làm tui mê mẩn. Và người ta đang hát nhạc lễ. Trời ơi tui ngồi chắp tay vào hai đầu gối, ngắm mấy cái cửa kính đẹp lung linh, và dàn đồng ca hát, ta nói, tuyệt vời. Ấm và vang. Má ơi. Tui không biết miêu tả sao. Chưa bao giờ có cảm giác sung sướng như thế. Mặc dù đời tui cũng toàn sung sướng. Tụi bạn bảo đi. Tui nói chờ đi, cho tui mấy giây nữa. Tui muốn sống cái không khí này. Mấy đứa bạn ngắm cái mặt mãn nguyện của tui, phì cười. Rồi cũng đứng chờ.

Tui hông hiểu sao tui rất thích tôn giáo, nhà thờ, nhạc thánh ca, chùa chiền, đền đài và những hoạt động cầu nguyện. Tui không theo tôn giáo nào hết. Nhưng hễ ở chỗ nào người ta cầu nguyện Thượng Đế chân thành và trong sáng, là tui thích.

Tui có một người bạn, Hà Linh tui có nhắc tới ở trên á. Sinh vào đêm  Giáng Sinh. Bạn tui là một trong những người dễ thương nhứt quả đất, với lòng tốt và sự tận tâm, tận tụy, tử tế, chu đáo ngất trời. Bạn có viết một cái note là hồi trước mẹ bạn sinh bạn ra, bạn ít gần mẹ bạn. Rồi một ngày mẹ bạn đi công tác xa, viết cho bạn một bài thơ, con sinh ra ngày Giáng Sinh. Và bạn chép lại trong note. Nó đơn giản lắm. Mà đọc xong tui thấy rất xúc động. Dễ thương gì đâu. Giờ mỗi lần đến ngày này của năm là tui lại nhớ tới bạn Linh, sinh nhật, bài thơ. Trong sáng lắm.

Òi tình hình là bữa giờ tui thấy mình cần một điểm tựa trong văn. Hồi trước tui có bạn viết, hay đi ăn cà phê nói chuyện với nhau. Giờ hổng hiểu sao đang xa dần. Mà tui thì đang đi theo một hướng hổng giống ai, hông thấy mình giống với người viết nào ở ngoài đó hết (ý tui là ngoài xã hội kia). Hông phải tui lạc lối. Càng đi tui càng thấy rõ ràng mình nên theo hướng đó. Nhưng mà tui cần một người để chia sẻ, một mentor trong nghề văn, tui cần một vài người để tâm tình trò chuyện. Mentor hay bạn viết không cần coaching khỉ gì hết. Tui chỉ cần người đó ở bên tui, thỉnh thoảng cà phê nói chuyện sách. Quan trọng nhứt là người đó động viên tui, và với cách sống cách viết của người đó chỉ cho tui thấy rằng, cứ đi con đường tui muốn, là tui sẽ trở thành một người mà hiện giờ tui mến mộ. Việt Nam mình tui hông thích nhiều tác giả lắm, cơ bản tui cũng hông có dịp tiếp xúc nhiều. Danh sách mến mộ của tui hiện giờ có chị Phan Hồn Nhiên, và Phạm Lữ Ân, bút danh của hai vợ chồng anh chị Công Luận - Đông Vy. Mà những người này toàn ẩn mình, sống âm thầm và chỉ thể hiện tinh lực qua ngòi bút thôi, hông có làm ba cái chuyện khác.

Tui đã làm việc đó, tui ở bên và lắng nghe và chia sẻ những em trẻ hơn tui khi các em lạc lối. Tui tin rằng trời hổng phụ lòng người, sẽ có những người lớn hơn dẫn đường cho tui. Ờ tui tin.

Viết blog hay một cái là cứ làm một mạch ra hông chỉnh sửa gì hết, mục đích là để tạo đà viết tiếp sách. Tui thích cái blog nhỏ này ở chỗ đó. Hông phải promote làm màu gì gì cho mệt. Có sao nói vậy. Giống như cái nhà nhỏ trên núi của tui, lâu lâu bạn bè ai quý thì ghé chơi. Giờ tui đi nhà thờ, nghe bạn tui hát lễ.

Thương gửi nhiều yêu thương

3 comments:

  1. Em không phải là mentor nhưng sẽ là người tâm tình trò chuyện, :). Chị viết sách tiếp nhen, hihi.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn em yêu quý. Có em tâm tình trò chuyện về sách là một niềm vui sướng của chị :)

      Delete
  2. Tình cờ đọc được bài viết nhẹ nhàng và hay ghê. Chúc bạn sẽ luôn thành công với nghề viết của mình. :-)

    ReplyDelete