Sunday, 11 October 2015

Em Vũ

Hôm nay mình muốn viết về em Vũ.

Em Vũ kết bạn Facebook với mình hồi tháng 9 năm 2013. Sau cái bài mình viết về Huyền Chip.

Em đi tập ở lớp yoga, gặp mình và nói chuyện. Lần đầu tiên gặp em mình vẫn còn kiểu lạnh lạnh. Tức là biết người ta là ai mà cứ lạnh lùng im im không thèm bắt chuyện trước trừ khi người ta nói chuyện với mình. Ờ hồi đó mình khùng khùng vậy đó. Giờ thì khác rồi.

Rồi qua tới vụ cú sốc Trần Ngọc Thịnh. Mình đề cập đến ảnh trong bài của mình. Thế là ảnh lôi mình vào, phong mình thành thánh ngụy biện. Rồi nhắn tin kêu em không có tinh thần cầu thị, em vô trách nhiệm với chính mình. Hồi đó mình cũng hồ đồ bị khích tướng mà đôi co qua lại. Làm anh TNT càng có lý do lôi mình lên Facebook chửi bới từa lưa. Cũng may hồi đó mình chả thèm theo dõi nên cũng chả tức. Nhưng Vũ có xem mấy bài của ảnh. Hồi lâu sau đó cả nửa năm trời mình tò mò tìm lại xem Thịnh bây giờ thế nào. Mới thấy có một comment của Vũ trong vô số comment hùa theo Thịnh chửi mình. Nhớ đại khái Vũ viết là: anh làm như vầy chỉ làm xấu đi hình ảnh của anh mà thôi.

Chuyện cũ kể lại không nhằm ý xấu gì cho anh Thịnh. Mình chả thấy thù ghét gì ảnh cả. Chỉ là nhân tiện vì quen với Vũ từ vụ đó nên nhớ lại. Nhưng mà nghĩ hai năm rồi mọi sự thay đổi ghê thiệt. Từ chuyện tình bạn với em Vũ mà lục lại kỷ niệm mới thấy. Nhân nào quả ấy. Huyền Chip giờ đang du học ở Stanford. Mình đã ra mắt được quyển sách đầu tay. Còn Trần Ngọc Thịnh giờ fan page chả mấy người quan tâm, xuồng chìm nhanh quá.

Quay trở lại chuyện với Vũ, hehe, xin lỗi mình có tính sa đà. Từ vụ ấy đến nay đã hơn hai năm, theo thời gian mình nhận đươc rất nhiều yêu cầu kết bạn. Là một người đi du lịch bụi, rồi sau có tiếng hơn qua việc viết lách, rất nhiều tin nhắn gửi đến mình hẹn cà phê, muốn làm quen gặp gỡ này nọ. Nhưng theo mình nhớ chỉ có tình bạn với Vũ là vẫn kéo dài đến nay, ngày càng thân thiết hơn. Mà chủ yếu là nhờ Vũ.

Vũ nhỏ hơn mình 4 tuổi. Mà thấy mình còn thua kém Vũ quá trời.

Có rất nhiều bạn nhắn cho mình: Chị ơi chị kết bạn với em nha, em muốn học hỏi từ chị. Mình không có vấn đề gì với điều ấy. Nhưng nếu em muốn học hỏi từ chị thì em không cần phải kết bạn với chị. Còn nếu đã là bạn bè, thì chị cũng muốn học hỏi từ em. Nên hầu hết các tin nhắn như vậy mình không mặn mà lắm.

Còn Vũ thì khác, Vũ nhỏ hơn mình, nhưng Vũ "has something to bring to the table". Vũ chứng tỏ được là Vũ giỏi, Vũ hay, Vũ thú vị. Và vì thế nên người khác mới muốn phát triển mối quan hệ với Vũ.

Hồi đọc blog của Vũ có một câu: mỗi tuần sẽ hẹn gặp một anh chị giỏi. Chắc đó là cách để Vũ thắt chặt các mối quan hệ của mình. Nên mình thấy Vũ thường chủ động hẹn mình, chị ơi ăn trưa, chủ động trò chuyện, chủ động chia sẻ. Mình thiệt tình là một người cực dở trong các mối quan hệ. Chắc hồi đó bị lây tính của ba má, suy nghĩ kiểu cũ: ai mà quen biết nhiều, cố gắng tạo dựng mối quan hệ nhiều là chỉ nhằm mục đích nhờ vả, lợi dụng sau này. Kiểu ba má mình cũng sống khép kín, ít đi lại quan hệ với cấp trên hay những người có chức quyền. Nhưng mà với học trò, bà con trong làng xã, thì nhiều người biết tiếng và quý mến.

Thành ra đôi khi giờ lớn lên mình thấy mình bị thụ động quá trong việc tạo dựng quan hệ xã hội. Có nhiều người mình rất quý mến, muốn gặp gỡ, nhưng cũng không chủ động hẹn gặp trò chuyện. Và càng phát triển sự nghiệp thì thấy mình càng bất lợi khi mà đụng chuyện không ai giúp, không có được sự ủng hộ đồng thuận của các cấp cao hơn hoặc những người ở vị trí có thể giúp mình. Một cái khó chịu nữa là khi người khác, bạn bè, gia đình, đồng nghiệp của mình cần thông tin hay gì đó, mình cũng không thể giúp họ nếu muốn.

Nhưng mà em Vũ thì khác. Cách xây dựng mối quan hệ của em không phải là kiểu xã giao lả lơi lời nói người ơi chót lưỡi đầu môi. Em đối xử thành thật, thân tình, tôn trọng người khác và tôn trọng chính mình. Dĩ nhiên trong mối quan hệ bạn bè thì sẽ giúp qua giúp lại. Nhưng mình thấy được sự chân thành trong những điều em nói, trong những thứ em làm. Nó không giống kiểu người xã giao xạo xạo như mình từng thấy.

Mấy hồi em còn làm ở Đại học Mở, lâu lâu em hẹn mình đi ăn trưa. Bảo môi trường trì trệ quá em không phát triển nổi.

Rồi em chuyển sang làm nghiên cứu thị trường. Lâu lâu gặp nhau đi bơi nói chuyện sách.

Rồi mối quan hệ chuyển sang một tầm cao mới (má ơi dễ bị cào mặt) khi em huy động câu lạc bộ của em làm buổi ra mắt sách cho mình. Quan điểm của em là mình giúp người thì sau người giúp lại. Em hết lòng giúp mình. Nghĩ lúc đó không có em mình cũng không biết làm sao. Lơ ngơ dễ sợ.

Mà cũng từ buổi đó nên mình được làm quen với mấy bé rất dễ thương trong Your Club. Thực lòng nghĩ là Vũ đã tạo nên một môi trường thật tuyệt để tụi nhỏ được rèn luyện phát triển chính mình. Nghĩ mình hồi đó mà được đào tạo, được dẫn dắt như vậy chắc cuộc đời mình đã khác.

Rồi hai chị em nghỉ việc gần như cùng lúc với nhau. Rồi mình lên thăm Vũ ở Đà Lạt, mấy ngày hầu như nói chuyện không ngơi nghỉ.

Rồi chuyển sang giai đoạn mới. Mình học lớp thuyết trình của Vũ. Vũ lập blog nhờ mình chỉ cách viết tiếng Anh.

Từ đó đến nay cũng ba tháng. Mình trở thành một con người khác hẳn (nói hơi quá tí, hé hé) khi đứng trước công chúng. Còn Vũ chắc đã sẵn sàng cho kỳ thi Ielts sắp tới.

Trên đây là liệt kê theo trình tự thời gian. Còn bây giờ liệt kê theo trình tự cảm xúc.

Chơi với nhau hai năm, nói chuyện nhiều khoảng nửa năm trở lại. Mà chưa bao giờ mình thấy hết ngạc nhiên về Vũ.

Ngạc nhiên vì rất nhiều lần có những sự vật, sự việc, con người mình không biết diễn tả bày tỏ thế nào, mà Vũ nói rất trơn tru gãy gọn đi vào trọng tâm chính xác ra được bản chất của nó. Đơn cử như lần mình gửi cho Vũ xem qua chương trình của một số bạn sinh viên đại học. Mình thì chỉ cảm giác nó sao sao thôi, còn Vũ phân tích cụ thể rạch ròi điểm mạnh điểm yếu làm mình thán phục.

Ngạc nhiên vì những câu nói cực kỳ công bình, ngay thẳng, đánh vào cốt lõi vấn đề. Nó biểu hiện một tâm hồn trong sáng, lành mạnh, tố chất chính trực, cương nghị. Đơn cử như lần mình nói muốn ẩn mình, còn Vũ bảo: chị phải thể hiện bản thân khi độc giả cần chị, khi đám đông cần chị.

Ngạc nhiên vì cách nhìn người của Vũ cực kỳ đúng đắn và nhạy bén. Không biết có phải chị em chơi chung hợp tính không, mà những người mà mình thấy ấn tượng khi tiếp xúc trong câu lạc bộ đều là những wing man của Vũ. Thiện nè, Phong nè, Bito nè. Rồi Thi dâm nè, Ngọc Huỳnh nè, Hồng nè.

Ngạc nhiên vì khả năng hoàn thiện bản thân thiệt nhanh chóng của Vũ. Như lúc sửa bài tiếng Anh cho Vũ. Lần đầu khá nhiều lỗi. Mà chỉ hai tháng sau là thấy khác hẳn. Vũ ở nhà hẳn phải làm homework nhiều lắm nó mới tiến bộ nhanh như vậy.

Có nhiều bạn cũng nói chị ơi em muốn học tiếng Anh. Như em mình nè. Mà học trì trật ì ạch rồi cũng đâu có tới đâu đâu.

Ngạc nhiên nhiều nhất là lúc tham gia khóa học thuyết trình của Vũ á. Cách Vũ tổ chức lớp học, cách tương tác với học viên và giúp học viên tương tác với nhau. Cách sắp xếp giáo trình và xen kẽ các trò chơi. Mình thấy cực kỳ ngạc nhiên và nể phục Vũ. Từ chỗ im im mình đã chuyển sang hòa đồng vui vẻ nhí nhố và thể hiện đứa trẻ 3 tuổi trong mình ở trong lớp học. Mình không hề ngạc nhiên khi thầy bói nói sau này Vũ sẽ nổi tiếng, đạt được nhiều thành công rực rỡ.

Chơi với nhau hai năm. Mình học được ở Vũ nhiều cái lắm.

Học được việc tạo dựng mối quan hệ nè. Ở trên kể rồi.

Học được thói quen đúng giờ nè. Hồi trước sinh viên không ai chỉ bảo. Đến lúc đi làm công ty cũng thoải mái nên không để ý.

Đến khi làm việc với Vũ. Rồi nhảy ra ngoài đi làm tự do. Mới thấy đúng giờ nó quan trọng dễ sợ. Đã nhiều lần bị nhục vì không đến đúng giờ.

Mà Vũ thì rất quan trọng chuyện đúng giờ. 10 lần hẹn thấy Vũ đúng giờ đến 9 lần. Rồi lúc học thuyết trình là khủng khiếp nhất. Đi trễ 1 phút nộp 5 ngàn. Bài tập nộp trễ nộp 3 ngàn. Trời ơi mình áp lực dễ sợ. Mấy lần đầu chửi thầy chửi bài quá trời. Mà sau đó quen rồi thì thấy vui. Rồi quen dần nên bắt đầu ý thức canh giờ cho chuẩn sao cho đi đúng giờ. Từ lớp học thuyết trình tới các lớp khác, hay các cuộc hẹn khác cũng cố gắng như vậy.

Học được kỹ năng thuyết trình nè. Công nhận mình thiệt sự bây giờ sẽ hoàn toàn tự tin nếu chuẩn bị kỹ để nói trước đám đông. Không còn ngu ngơ camorun nữa. À quên hình như mình bị mất phần trả lời câu hỏi của khán giả.

Học được tư duy tích cực nè. Thái độ sống vui vẻ hướng về những điều tốt lành sử dụng luật hấp dẫn. Đi ra ngoài đường tiếp xúc với một số người khác cũng giỏi cũng nổi lắm nhưng mà mắc tật suy nghĩ tiêu cực than phiền hay nói xấu người khác. Mặc dù mình cũng tôn trọng những người bạn đó nhưng mà mỗi khi gặp xong về cảm thấy mệt lắm. Giống như năng lượng của mình bị hút sạch.

Vũ hài hước thôi rồi. Nói chuyện hay chat với Vũ toàn cười hơ hớ khiến em mình hỏi chị làm gì mà cười quài vậy hai. Mà tính hài hước của Vũ cũng là luyện tập nên mới nói ra câu nào người ta cười câu đó. Khác với em mình là kiểu người vui tính bẩm sinh, nhưng không luyện tập nên không được như vậy. Sự hài hước nó có nhiều ích lợi cho con người ta lắm.

Vũ giỏi. Như bé Lk còn nói là trong trường đại học thì hình như chỉ thấy có mỗi anh Vũ là nổi bật thôi. Mà trước khi biết Vũ thì mình cũng không coi trường đó ra gì. Chảnh mà. Sau này quen mới để ý hơn và thấy sinh viên trường đó cũng giỏi quá chớ.

Vũ còn nhạy cảm và tốt bụng nữa. Đến những anh chị lớn và giỏi, lớn hơn Vũ cả chục tuổi cũng ấn tượng và thích chơi với Vũ. Vũ biết cách thể hiện mình, biết cách tạo ấn tượng với người khác. Mà đôi khi mình cũng à ồ hóa ra mình chưa hề biết cách.

Học được cách trò chuyện giao tiếp nữa. Vũ cực kỳ lịch sự và tế nhị. Nói chuyện với mình dạ thưa nhẹ nhàng. Lúc nào cũng trả lời email, tin nhắn của mình nhanh chóng. Khiến mình thấy vui vẻ nhẹ nhàng khi trò chuyện. Mỗi lần mình nói chuyện với vài cậu bé cô bé nhỏ tuổi khác thấy cách tụi nó cư xử đối đáp trò chuyện làm mình tức anh ách. Không khỏi suy nghĩ so sánh với Vũ thấy sao mà khác nhau xa quá.

Nhưng mà không thể so sánh được đâu. Vũ là incomparable. Hahaha.

Nên mình hay nói Vũ là một trong những em 9x giỏi nhất mà mình biết. Mặc dù dĩ nhiên là mình không biết tất cả các em 9x rồi. Còn số lượng các em 9x mình biết thì mình không chắc là có nhiều hay không. Nhưng ai muốn phản đối lại câu nói này của mình thì cứ đưa cho mình mấy em 9x giỏi hơn Vũ ra đây, hohoho.

Vũ giống như là lá bài Thế giới vậy đó. Tức là hình ảnh của Chàng Khờ sau khi đã đi đủ một vòng tròn trải nghiệm.

Mà Vũ thì sao. Rõ ràng Vũ không có siêu năng lực bẩm sinh nào cả. Vũ bảo mình là Vũ bắt đầu thay đổi từ lúc vào đại học. Và con đường hoàn thiện của Vũ là con đường mà ai cũng có thể làm được nếu kiên trì cố gắng. Là con đường học hỏi qua sách vở và những người xung quanh. Là con đường trải nghiệm dấn thân xông pha thử làm nhiều thứ trong tuổi trẻ của mình. Là việc giữ vững cho mình trái tim sáng trong quả cảm, những nguyên tắc giá trị nền tảng của cuộc sống. Là tinh thần tốt lành, hướng về phía ánh sáng, hướng tới chân thiện mỹ và những điều tốt đẹp ở đời.

Và Vũ tạo ra giá trị, Vũ ảnh hưởng tích cực đến những người có cơ hội được "ánh sáng của Vũ" chạm đến, haha.

Nội chỉ nhìn câu lạc bộ mà Vũ lập nên, cũng thấy được những cái Vũ đã gầy dựng nó thế nào. Đội ngũ những người trẻ khỏe mạnh, hăng hái, cố gắng phát triển chính mình. Vũ cho đi nhiều, và Vũ cũng có được nhiều từ những phúc lành, những hạt giống mà Vũ đã gieo rắc. Xung quanh Vũ là bao trái tim trong sáng khác.

Giờ thì Vũ đang làm Chàng Khờ để bước ra một hành trình khác. Hành trình bước ra biển lớn. Mình hoàn toàn tin chắc rằng Vũ sẽ đạt được những gì Vũ muốn. Không chỉ mục tiêu này mà còn những mục tiêu khác trong đời nữa.

Bữa định viết về Vũ. Mà giờ quyết định xuống bút luôn vì chuẩn bị viết thư cho Vũ. Và viết đến đây thì nghĩ chắc chắn mình sẽ đưa Vũ vào trong sách mới của mình.

Mình đã thay đổi bản thân khi chơi với Vũ. Mình muốn nhiều bạn trẻ khác cũng được như Vũ. Mình muốn thấy nhiều người khác giống Vũ.

Yêu Vũ.

Má hờ của Vũ.

1 comment:

  1. Đọc ebook nói về vụ học thuyết trình này cười sặc cả cơm. Tác giả trẻ nổi tiếng gì mà cũng sợ đám đông :D :D

    ReplyDelete