Saturday, 3 October 2015

Chàng khờ

1.

Mình mới leo Bà Đen với nhóm bạn về. Lần đầu leo đêm nên trải nghiệm khác hẳn mấy chuyến trước.

Trong nhóm một nửa là các bạn đã chuyên đi phượt, một số bé khác thì mới lần đầu đi nên còn bỡ ngỡ. Làm biếng ghi lại hành trình chi tiết, vì tả đi tả lại cũng có bao nhiêu đó thôi nên note lại vài cái sơ sơ.

Bắt đầu leo lúc 1h sáng, tới nơi hình như là 5h. Dựng lều ăn sáng xong ngủ tới trưa. Rồi chơi bời trò chuyện coi Tarot xong khoảng 3h xuống núi 6h. Về tới nhà 10h30 tối ngày hôm sau. Định leo đường cột điện xuống đường chùa mà lúc sắp xuống trời mưa to quá ngại đi đường chùa nên lại leo xuống đường cột điện luôn.

Leo lên trời mưa lắc rắc, lên tới nơi ướt đầm cả áo lẫn quần. Leo xuống trời mưa nhiều, nhưng mà mát. Lại một chuyến đi dạo trong rừng đầy êm ả và bình yên. Trời mưa mặc áo mưa leo mình mới thấm thật rõ cái giả thuyết về từ "Phượt" mà mình từng đề cập trong Ta ba lô trên đất Á: "Có ý kiến cho rằng chữ Phượt bắt nguồn từ cụm từ "lượt phà lượt phượt". Cách diễn đạt này khá nên thơ: người đi bộ vào lúc trời mưa, đường trơn, khoác áo mưa thùng thình. Khi đi bước ngắn phát ra tiếng sột soạt của áo mưa, nghe cứ như tiếng lượt phượt. Một vài lần đi chơi, những lúc như thế người tinh tế sẽ cảm nhận được cái tiếng sột soạt đặc trưng kia, và cảnh người đi bộ qua khúc đường đồi núi với cái phong cảnh mênh mang của đất trời, núi rừng trong cái thời tiết đặc biệt khó quên, nên sau này họ ngẫu hứng dùng tiếng tượng thanh kia để nói về những cuộc đi chơi tung tẩy. Lâu dần, “lượt phượt” được rút gọn thành “phượt”, một danh/động từ chỉ sự đi lại, nhưng cũng chỉ thông dụng trong một nhóm nhỏ. Càng ngày nhóm đó càng phát triển và các thành viên cứ dùng cái từ này, vì lạ và độc đáo nên dễ nhớ."

Bởi mình đi như thế, từng bước ngắn trong bộ áo mưa thùng thình trong mưa. Lượt phượt lượt phượt. Núi rừng bao quanh, sương giăng lảng bảng. Lượt phượt lượt phượt. 

Mùi cỏ dại bốc lên sực nức, mùi thơm ngọt của những bông ổi tàu. Mùi ngai ngái của cứt lợn. Muốn bứt về chữa bệnh viêm xoang của mình. Mùi của thiên nhiên, của mẹ đất. Ôi ta yêu.

Note một cái nữa là mình cực kỳ yêu lều. Trời mưa ở ngoài xối xả như trút nước. Bên trong mười con người ngồi trò chuyện vừa trú mưa. Cảm giác dễ thương ơi là dễ thương. Rồi cảm giác được ngủ dưới lều, nhìn ánh nắng chiếu qua cửa lều. Thích gì đâu á. Mấy lần ngủ lều đều khoái không tả xiết. Note lại để đi mua 1 cái xong khi nào ghiền thì dựng lên ngủ trong phòng khách, kaka.

Lạ một cái là ở nhà thì bệnh. Mà đi thì phẻ ru hà. Tối hôm trước khi lên đường mình bị sốt do viêm xoang tái phát. Nằm dài ra giường trong đầu kêu gào vì đau. Hầm hập. Khó chịu. Đau nhức ghê gớm. Không ngủ được. Cũng không đọc sách được. Không làm gì được. Vậy mà uống kháng sinh xong. Sáng hôm sau thấy bình thường, thức trắng cả đêm leo núi không hề hấn gì. Mấy lần cũng vậy. Cứ ở nhà là thi thoảng lại sổ mũi nhức đầu. Trong các chuyến đi thì rất ít khi thấy mệt mỏi. Kỳ cục.

Mọi người trong nhóm đều vui. Chuyến đi nhờ có em Táo đã leo Bà Đen mấy chục lần và dân chuyên leo núi chuẩn bị chu đáo từ A đến Z nên mọi thứ đều ổn. Công nhận là qua đợt này mình mới thấy phượt đem lại lợi ích rõ ràng thế nào. Những đứa có kinh nghiệm đi phượt trong nhóm thấy cái cách tụi nó chủ động tổ chức lăn xả giải quyết tình huống làm mọi thứ gọn gàng đâu ra đấy. Mấy bé chưa quen thì mặc dù rất tốt bụng dễ thương nhưng còn hơi thụ động. Thể lực chắc chắn là yếu hơn.

Nên mình càng hiểu rõ được lợi ích của việc dấn thân, lăn xả, đi và làm. Càng đi, càng làm, càng cọ xát mình thì lại càng trưởng thành hơn. Như phượt chẳng hạn. Mình đi mình học cách quan sát, cách đi chung đoàn hợp tác, cách không bốc đồng bốc đầu, giữ kỷ luật và an toàn khi đi xe, học cách sẻ chia giúp đỡ người khác. Nhiều cái nữa mà làm biếng viết.

Cũng công nhận qua chuyến này mình nhận thấy rõ ràng tác dụng của việc luyện tập thể lực.

Lần đầu leo núi thời sinh viên, leo xong nằm dài trên giường trong 2 ngày liền. Hồi đó mình ko tập gì cả.

Lần thứ hai leo với nhóm yoga. Leo xong về ko nằm nhưng 3, 4 ngày sau đi lên đi xuống cầu thang vẫn còn bị đau. Lúc đó mới tập yoga được vài tháng.

Lần này leo về thấy mạnh khỏe bình thường. Chỉ hơi mỏi mỏi một tí. Mình vừa đang tập yoga vừa đang tập boot camp.

Nhớ mấy lần trước đi xuống núi là chân run lẩy bẩy. Lần này có mỏi nhưng vẫn bước vững. Bước từng bước chậm chạp chắn chắn để đảm bảo mỗi bước là an toàn.

Nghĩ trên đời vui ghê ha. Có nhiều bài học lớn trong một chuyện nhỏ.

999 bước mình đều bước tốt. Bước 1000 không chú ý xảy chân, cái là dập mặt tai nạn. Sự cố thường xảy ra khi ta chủ quan khinh xuất.

Cứ bước đi thật chắc rồi mình sẽ tới đích. Quan trọng là bước vững, bước đều. Mỗi lần bước chỉ cần nhìn cái khoảng ánh sáng nho nhỏ từ đèn pin tỏa ra. Mỗi lần như thế chỉ thấy rõ vài bước chân. Nhưng mình có đỉnh núi trong đầu. Mình có mục tiêu đích đến. Cứ tiến đều bước. Vậy là mình sẽ tới.

Thấy rõ ra rằng kiểu của mình là kiểu chậm. Mà phải chậm mà có bước lên nha Rô si. Chậm mà chắc cũng tốt. Miễn là đừng dừng lại hén. Trong cuộc sống cũng vậy luôn.

2.

Hai anh chàng cùng thích một cô nàng. Một anh có ngoại hình hấp dẫn cao ráo điển trai tính cách thú vị nhưng phá cách bốc đồng thích nổi bật nhuốm một tí lãng tử trai hư. Một chàng thì bề ngoài không nổi bật, nhưng có một trái tim bằng vàng. Nhẹ nhàng, dễ thương, đáng tin cậy. Tốt bụng, nhạy cảm, nhiều yêu thương. Và như bao cô gái khác, cô gái này đã nghiêng về chàng đẹp trai.

Nhưng mình thấy quý chàng trai thứ hai. Mình quý những trái tim trong sáng như kim cương kiểu đó. Với những người như cậu, đã có sẵn cái tâm sáng trong, thì chỉ cần trải nghiệm nhiều hơn nữa, đi nhiều làm nhiều. Mà vẫn chú ý giữ cho mình được trái tim kim cương đó. Rồi thì mọi chuyện trong cuộc đời cậu sẽ ổn.

Ở đời không nhiều khi ta bắt gặp được những trái tim như vậy. Lấp lánh như kim cương, càng mài giũa càng sáng lên. Có cái cách nhìn đời ngay thẳng và chính trực. Sở hữu những tố chất cơ bản và lâu dài. Kinh nghiệm, kỹ năng, ngoại hình, tất cả những thứ khác chỉ cần mài giũa là sẽ có. Riêng trái tim sáng trong thì phải tự mình có được. Mình chứng kiến không ít người trái tim bị vấy bụi bẩn trần đời, tiêu cực, đa nghi, trì trệ, toan tính... Dĩ nhiên không có ai hoàn toàn tốt không có ai hoàn toàn xấu. Nhưng sẽ thích ở bên cạnh những trái tim kim cương hơn.

Mình thấy buồn cười. Nếu mình là cô gái đó, mình sẽ chọn một người như chàng thứ hai làm bạn đời. Nhưng dĩ nhiên là con gái mà. Mình cũng đã có lúc (và có thể tương lai sau này sẽ có, ai dám chắc chắn được tương lai thế nào) phải lòng một người vì vẻ bề ngoài của người đó. Bề ngoài không có ý chỉ về ngoại hình, mà còn về những gì thuộc về bề nổi.

Mình đã tự chuốc lấy buồn phiền khi lựa chọn (dù là lựa chọn một cách thụ động) để bị cuốn hút về ngoại hình. Cũng như chàng trai thứ hai cũng đã tự làm mình buồn khi lựa chọn cho mình một cô gái không phù hợp với bản thân. Nghĩ ra rồi tất cả cũng là lựa chọn của mình. Sướng vui đau khổ, chỉ có mình là người chịu trách nhiệm hoàn toàn với những gì xảy ra với bản thân.

Trong chuyến leo núi có tiết mục Tarot của em Vũ đẹp trai giỏi giang nhất nhì vũ trụ :))). Mình đã hỏi Tarot về người bạn đời tương lai của mình. Và mình bốc trúng lá The world. The world là lá bài mình thích nhất trong Tarot. Nó nói về cái kết thúc trọn vẹn của Chàng khờ (lá đầu tiên trong bộ Đại bí mật của Tarot). Chàng bước ra vô tư trong thế giới, với cái gậy trên vai và niềm ngẫu hứng bất chợt. Chàng đi vào thế giới chàng gặp đủ loại người chàng biến hình đủ kiểu học hỏi bao nhiêu. Và chàng kết thúc một vòng, biến thành The world. Vẫn là chàng, nhưng đã trưởng thành hơn rất nhiều, thành công, vinh quang, hạnh phúc, viên mãn.

Mình rất thích các câu chuyện trong bài Tarot. Nếu bạn nghĩ rằng nó là mê tín dị đoan thì mình gợi ý rằng bạn hãy tìm hiểu thêm một tí về nó. Ta không thích khi ta chưa hiểu. Đối với mình, dù chỉ mới chập chững tìm hiểu, mình học được về chiêm tinh và con người qua Tarot, mình thấy được những nguyên tắc của cuộc sống. Tarot dạy mình cách kể chuyện, cách nhìn vào nội tâm con người. Bắt đầu bước chân vào nghệ thuật huyền bí, kakaka.

Nói chứ mình có ý định viết một quyển sách, một câu chuyện về Chàng khờ. Không phải mình lấy cảm hứng từ Tarot. Mình lấy cảm hứng từ một số Chàng khờ mình yêu mến trong cuộc đời. Nhưng đối chiếu lại với Tarot, thì rõ ràng mô típ đó đã được các bậc tiền nhân ghi vào câu chuyện của các lá bài, rõ mồn một như số phận.

Nhưng giờ mình không đang tìm kiếm cho mình chàng khờ, mình cần The world. Thực sự mà nói thì kiểu của mình không phải là con gái luôn mơ tưởng tới hoàng tử bạch mã. Thậm chí chả thiết tha gì chuyện chồng con và luôn nuôi giữ ý tưởng sống độc thân. Bởi mình thấy mình có thể sống rất tốt với chính mình và có thể hạnh phúc thế này mãi mãi nếu trời định số mình thế. Đã nhất trí với bản thân rằng nếu kiếm được người thực sự phù hợp thì kết hôn cũng tốt. Còn nếu không thì ở vậy tốt hơn.

Ấy vậy mà, một đôi khi cũng cảm thấy thế nào ấy. Như tối hôm qua trở về thành phố, trong một khúc đi bộ về nhà, đã cảm thấy là lạ kỳ cục. Từ một chuyện nhỏ xíu, vì cái tôi dâng lên và cái trí óc điên rồ của mình, đã nhủ lòng tự hỏi: "The world ơi, rốt cuộc thì anh đang trốn ở đâu?". Bởi vậy nghĩ ra con người quả thật ai cũng có lúc cần một điểm tựa. Dù điểm tựa có thể không phải là người yêu.

3.

Tuần rồi mình trợ giảng cô giáo của mình trong lớp yoga miễn phí dành cho bệnh nhân ung thư vú. Chắc đi đi lại lại liên tục một tuần đường hơi xa tí nên bị viêm xoang lại như vậy. Cảm giác đó thiệt là kinh khủng. Bất lực về bản thân mình mà không làm gì được, không hiểu được nó thật là không tả nổi. May là với sự động viên tinh thần của thằng em và con bạn, rồi tự chữa khỏi cho mình. Lần sau phải giữ gìn cẩn thận, dùng nhiều phương pháp cổ truyền hơn và không xài kháng sinh nữa.

Anyway điều mình muốn nói không phải là về bệnh tật của bản thân. Hơi bị sa đà tí, hehe. Trở lại cái mình muốn đề cập, đó là mình học rất nhiều từ một tuần trợ giảng đó.

Cô giáo yoga đã đề cập rằng cô không quan trọng nhiều người, nhiều bệnh nhân tới tập lớp của cô càng nhiều càng tốt. Mặc dù cô có khá nhiều chương trình và cách thức để thu hút người mới tới tập, và cô cũng mong lớp yoga được đông hơn. Nhưng đó không phải là mục đích chính. Chỉ cần 5 người đến, vậy cũng đủ. Chỉ cần 3 người tập, cô sẽ dạy. Số lượng không quan trọng. Quan trọng là những người đến đó đều sincerely muốn tập kiên nhẫn tập. Và chỉ cần họ cảm nhận được tác dụng ích lợi của việc thực hành. Chỉ cần mỗi người đến đều ra về trong vui vẻ mãn nguyện và sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần của họ tốt hơn.

Mình nhìn cô nói với bạn phụ trách mạng lưới ung vú và cảm giác là ồ, đó là con đường mình sẽ đi. Thực ra từ trước tới giờ mình vẫn đi con đường đó thôi. Nhưng đôi khi mình thấy hơi hoang mang lạc lối một tí trước sự ồn ào rầm rộ xung quanh. Và giờ mình được vô tình nhắc lại bởi cô giáo của mình. Nghĩ rằng mình sẽ muốn nhiều người biết đến những gì mình tạo ra, vì mình tin rằng chúng có ích, mình tin vào giá trị của chúng. Nhưng đó không bao giờ là mục đích. Cái điều cốt lõi là bảo đảm rằng những người biết đến "những đứa con tinh thần" của mình sẽ vui vẻ và hài lòng với những điều mà chúng đem lại.

Mình học được cách tiết chế bản thân qua một tuần trợ giảng. Mình học được rằng kể cả những thứ đơn giản nếu ta làm một cách mindfully thì nó sẽ hoàn toàn khác. Đơn giản như yoga breathing thôi mà mình làm đi làm lại vài lần vẫn thấy có những điểm mình bị thiếu và cần phải thêm vào trong lần hướng dẫn sau cho hoàn thiện hơn. Mình học được sự khiêm tốn và nhã nhặn, thân thiện với mọi người.

Và mình học được sự kỷ luật bản thân. Cô giáo của mình bảo: cái người Việt thường thiếu là sự kỷ luật. Họ đã hứa là họ sẽ đến. Nhưng họ lại không đến. Hoặc là đến trễ giờ. Hoặc là không đều đặn. Mình nhận ra rằng có lẽ cũng vì vậy mà có lúc hai thầy cô không hài lòng với tác phong học tập của mình. Mình có khả năng, nhưng mình không học tập trau dồi đều đặn nên mình không tiến bộ được bao nhiêu. Và điều đó có thể đã khiến họ phiền lòng.

Và mình nhận lại được niềm vui. Mỗi buổi ngồi thiền, hướng dẫn các chị các cô vào phần thư giãn và nhìn họ nằm im hít thở nhẹ nhàng. Thấy được sự thay đổi của họ qua thời gian. Thấy vui sau mỗi buổi họ lại cảm nhận được động tác tốt hơn và thực hành đúng hơn. Thấy mình đã làm được điều tốt. Cảm giác biết ơn vì đã được tham gia vào khóa học. Cảm giác rất trong lành và thanh bình khi ở lớp. Và mình thích những gì mình cảm thấy. Phải nỗ lực nghiêm túc học tập hơn trên con đường này. Có chút xấu hổ vì trước đây mình không chuyên chú. Có làm thầy mới biết ai cũng muốn trò mình được tiến bộ.

Còn phải học nhiều lắm Rô si ơi à.

4.

Mới nghe em kể về một cô bé mình rất là quý đột nhiên bị mất trí nhớ ngắn hạn. Ký ức trong một năm trở lại đột nhiên mất sạch. Mình rất rất rất là quý nó. Vì nó là một nghệ sĩ ở đời. Nên mình thấy rất là thương, tội nghiệp nó khi nghe như vậy. Và cũng bởi vì mình mới gặp nó chỉ trong năm vừa rồi thôi, và ít gặp nhau, nên ký ức của nó về mình cũng đã biến mất.

Không biết cảm giác như thế ra sao nhỉ? Có rất nhiều thứ con người ta tự quên đi theo thời gian. Đôi khi mình thấy mình cũng giống bị mất trí nhớ vậy. Ví dụ như mình gặp một người mà mình chả nhớ là đã gặp lần nào nhưng em mình thì lại nói đã chở mình tới nhà của bạn đó rồi và còn ngồi nói chuyện với nhau rất lâu nữa. Hay có những kỷ niệm cũng rất có ý nghĩa mà mình hầu như quên sạch, chỉ lờ mờ nhận ra khi nhỏ bạn thân gợi lại cho mình. Thực ra mình cũng quên khá nhiều thứ trong cuộc đời.

Nhưng cảm giác ký ức trong vòng 1 năm của mình đột ngột biến mất thì nó lại là chuyện khác. Cái kia là tự nhiên và tất yếu. Còn cái này là chuyện ngoài ý muốn, không dễ dàng được chấp nhận. Nó lại tạo cảm giác bất lực không hiểu được và không biết làm gì. Mình không biết cảm giác đó như thế nào. Mình chỉ muốn giúp cô bé ấy nhưng mình cũng chẳng biết làm gì để giúp em cảm thấy tốt hơn dù chỉ là một tí thôi. Mình thử nói chuyện với em, mà thấy bản thân vụng về quá. Hy vọng là không làm em thấy buồn.

Mong là bé sẽ cảm thấy tốt. Bé nha. Mình yêu bé lắm lắm lắm. Còn định nhờ em vẽ minh họa cho sách của mình nữa mà.

Thôi đi nấu cơm.

No comments:

Post a Comment