Wednesday, 26 November 2014

Từ chuyện của David


Mình mở khóa cửa, bước vào trong căn nhà tối om và im ắng. Không thèm bật đèn lên, mình thả giỏ xách xuống, rồi nằm vật ra giường, nghe đầu nhức bang bang và chân tay rệu rã. Một ngày tồi tệ.

Mình nhớ về những gì mình đọc được lúc trưa, từ David Foster Wallace, một nhà văn Mỹ. Ông kể về những vòng quay lặp đi lặp lại tẻ nhạt và bức bối trong cuộc sống của một người trưởng thành, những nỗi mệt mỏi thường trực và không tên, đến nỗi đôi khi tất cả những gì người ta muốn làm trong đời là giương khẩu súng lên, chĩa vào đầu mình, và bóp cò. Khi đọc đến đó, mình đã tự nhủ, sao lại bi quan đến thế, làm gì nghiêm trọng thế. Nhưng tối nay, khi tất cả những gánh nặng của cuộc sống thường nhật đè lên vai, dường như mình lờ mờ hiểu vì sao một số người lại hành động như vậy.

Chợt nhớ về một trang blog mình đọc ngày hôm qua của một cô gái trẻ, một nhiếp ảnh gia người gốc Việt sống ở Atlanta, chỉ cần nhìn qua những bức ảnh của cô là biết đó là một người tài năng và có nhiều triển vọng. Bức ảnh avatar chụp hình cô đứng trên đồng cỏ, nụ cười tươi sáng và ánh mắt trong veo gợi lên tất cả những điều tốt đẹp trên đời. Nhưng những bài post mới đây có vẻ như cô đang trong cơn trầm cảm nặng. Những lời lẽ tiêu cực, chửi bới mọi thứ và chán ghét cuộc sống. Nỗi đau từ một mối tình tan vỡ dường như thấm đẫm từng câu chữ. Mình chựng lại, cảm thương cho cô gái xa lạ, muốn an ủi nhưng không biết tìm lời nào để nói. Mình đã từng như thế, đã có thời ăn cái gì vào cũng chỉ muốn nôn ra, chỉ cần nhìn một đoạn phim, một quyển sách, một góc phố quen thuộc, hay bất kỳ đồ vật nhỏ nhặt nào, là kỷ niệm tuôn trào, và mắt mình lại ầng ậng nước. Khi nghĩ lại tất cả những điều đó, mình bỗng nhân ra con người thật là mong manh và cô độc, tất cả chúng ta đều thật dễ bị tổn thương. Có biết bao điều khiến trái tim ta tan nát, một lời nói đau lòng, một hành động ác ý, một mối tình tan vỡ, một người thân qua đời, đó là chưa kể biết bao nhiêu điều có thể khiến ta điên đầu nhức óc từ công việc, gia đình, các mối quan hệ xã hội và những chuyện không tên khác.

Những căn hộ bên cạnh vang lên âm thanh quen thuộc của cuộc sống, tiếng trẻ con khóc, tiếng tivi, tiếng người cười nói, mùi thơm từ một nồi thịt kho cho bữa tối. Nhà mình vẫn yên lặng và tối om. Ấp đầu vào gối, mình chợt mỉm cười. Vì một ý nghĩ lóe lên trong đầu mình rằng, dù cho mình đang nằm trong căn hộ nào, ở đâu, từ Paris tới New York, từ London tới Wellington, thì những vấn đề tương tự cũng sẽ tồn tại, (well, có lẽ nếu mình ở một căn phòng trong ashram nào đó tại Ấn Độ, hoặc trong một thiền viện Tây Tạng, thì sẽ không phải đối diện với những vấn đề hiện tại, nhưng đó là một chuyện hoàn toàn khác). Và dù cho mình có giữ chức vụ như bây giờ, hay là người đứng đầu tổ chức, hay làm việc độc lập, thì vẫn có những việc phải lo nghĩ. Những vấn đề không mất đi, chỉ là chúng ta sẽ đối diện với chúng như thế nào. Vượt lên những con sóng dữ và cập bến bờ bình yên, hay để mình chìm vào trong lòng biển cả. Chấp nhận quy luật của trò chơi cuộc đời và tiếp tục chiến đấu, hay là bất mãn, giận dữ, và bỏ cuộc. Thay vì nổ súng, David đã treo cổ chính mình ở cái tuổi 46, cái tuổi sung sức của một cây bút tài năng. Còn mình, phải kiếm tìm những lý do để không bỏ cuộc quá sớm. Và mình nghĩ, Ấn Độ và Tây Tạng, sẽ là hai lý do tốt cho mình. Để tiếp tục sống, tiếp tục đi, vượt qua những trở ngại nhỏ nhặt, mở lòng với mẹ trái đất bao la.

Rồi mình nhổm dậy, nổi lửa nấu bữa tối, đọc nốt trang sách du ký, chờ em mình về ăn cơm. Mai là một ngày mới.

No comments:

Post a Comment