Tuesday, 4 November 2014

Lại không biết đặt tựa gì

Cũng hơn cả năm rồi mình không sờ vào tờ báo hay tạp chí nào. Sáng đi khám bệnh quên cầm sách theo đọc, ngồi không hơi bứt rứt bèn lấy mấy tờ tạp chí ở kệ báo đọc thử, ai ngờ mới lướt qua mà thấy chóng hết cả mặt. Toàn là chuyện chiếc ví này mốt mới giá hai triệu, chiếc đầm kia hàng hiệu giá ba triệu, rồi đến "cậu nhỏ" với "cô bé". Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thời trang với tình dục, đọc miết mấy cái này bảo sao mà giới trẻ không thiên về chủ nghĩa tiêu thụ với văn hóa vật chất. Giả dụ mà mình nhào vô mấy tờ báo đó đăng một bài kiểu: "Chạy theo thời trang hay tình dục không đem lại hạnh phúc cho bạn đâu. Hãy sống đơn giản và gần gũi với linh hồn của mình", chắc người ta chửi mình điên.

Người ta cứ hô hào cổ vũ: thời trang làm bạn sành điệu, tình dục làm bạn thăng hoa. Rồi họ nâng chúng lên quá với bản chất thực của chúng, biến chúng thành tôn giáo, biến nhiều người thành tín đồ, khiến người ta cứ chạy theo nó, khát khao nó. Nhưng mà người ta đâu có cần quá nhiều thứ để hạnh phúc. Giỏ xách đi làm của mình xài đã gần hai năm mà vẫn chưa thay. Điện thoại cùi bắp vẫn xài từ hồi mới ra trường đến giờ. "Sao hông đổi đi? Cũ rồi". Còn xài được mắc gì đổi chi cho mệt. Vậy mà mình cũng hạnh phúc như ai. Rồi thay vì thưởng thức sự cô đơn và tận dụng thời gian đó để làm đẹp tâm hồn mình, người ta chạy trốn nó, chối bỏ nó, để mỗi khi thấy cô độc lại tìm kiếm một người nào đó để lấp đầy, để rồi sau đó lại thấy càng thêm trống rỗng. Nói thật, mình thấy chuyện đó thật là vô ích. Chẳng cần làm tình với ai, mỗi đêm viết xong mình vẫn rã rời và thăng hoa còn hơn cả làm tình. Chỉ đơn giản là đặt chú tâm của mình vào những điều mình thích, những điều đem lại giá trị thực sự thôi.

Mình có một quan niệm hơi ki bo đối với việc mua sắm. Mình không phải là không đủ tiền mua đồ mới, cũng không phải hà tiện từng đồng hào cắc bạc, chỉ là thấy thoải mái với những thứ thân thuộc, và chúng vẫn còn giá trị sử dụng nên không bỏ đi. Lúc mua đồ cũng vậy, mình mua khi nào thấy cần, chứ không phải vì muốn, cũng không phải vì thấy buồn. Và khi mua, mình luôn cân nhắc giá trị, chứ không phải giá cả của món đồ. Nếu mình mua một món đồ đắt tiền nào đó, là vì nó đem lại cho mình những giá trị mà một món đồ rẻ tiền hơn không thể đem lại, chứ không phải vì thương hiệu, càng không phải vì giá cả của chúng. Mình không bao giờ mua một món hàng chỉ vì trông nó có vẻ sang và đắt tiền. Mình không cần thứ ấy. Giá trị là yếu quyết định, chứ không phải giá cả.  Ai gặp mình chê mình xấu mình quê thì đành chịu. Thời gian mình ít, sách thì lại nhiều, ở nhà ngồi đọc sách mà bận đồ cũ đối với mình sướng hơn là phải hít khói ngoài đường để tìm một món đồ hiệu sành điệu.

Còn tình yêu, mình yêu nhiều người lắm, gia đình, bạn bè, mà quan trọng là mình yêu chính mình. Đối với mình, cuộc đời như một khu vườn tuyệt đẹp mà mình chỉ cần tận hưởng và vun trồng cho nó đẹp hơn. Nếu có người nào đó muốn cùng đi thưởng ngoạn cảnh vườn và trồng cây cùng mình, thì mình sẽ mỉm cười và nói: rất vui lòng. Còn nếu một ngày họ đột nhiên muốn đi thăm vườn với người khác, thì cũng chẳng có gì trầm trọng, bản thân mình cũng tự tận hưởng được.

Thực sự đấy, mình không cần những cái đó để làm mình hạnh phúc. Nếu bạn hỏi mình làm thế nào để hạnh phúc, thì bí quyết của mình rất đơn giản: chỉ cần hít thở thật sâu, đưa không khí vào tận khoang bụng, cảm nhận rõ ràng luồng khí đang trôi dưới mũi mình. Rồi mình mỉm cười. Rồi mình thấy cả thế giới thật nhiệm màu và đẹp đẽ. Rồi mình thấy mình đang hiện diện ngay phút giây này. Ngay cả việc thở cũng khiến mình tràn đầy lòng biết ơn. Những lúc viêm xoang mới biết khi thở được hạnh phúc thế nào.

Và cả thế giới bừng sáng lên trước mắt mình. Bầu trời thật đẹp, không khí thật đẹp, gió thật đẹp. Ngày hôm nay thật đẹp. Mình đang sống. Mình hạnh phúc biết bao. 

No comments:

Post a Comment