Monday, 21 October 2013

Chắp cánh cho con.

Tình cờ đọc bình luận của một người mẹ, lo sợ con trai lên đường du lịch bụi, phê phán cách sống ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân trong khi cha mẹ còm lưng cho ăn học, chợt thấy nhớ má mình khủng khiếp.

Mình sinh ra trong một gia đình không lấy gì làm dư dả về vật chất, nhưng chưa bao giờ thiếu thốn về tinh thần. Bởi mình may mắn có được một người má tốt nhất trong số những người má mà mình biết. Má mình, không chỉ là một người mẹ mà còn là một nhà giáo dục, nuôi con không chỉ bằng tình thương, mà còn bằng tri thức. Má dạy mình tự học từ nhỏ, dạy mình cách bấm huyệt và thuốc nam để tự chăm sóc bản thân, dạy mình cách tự đứng lên khi vấp ngã, và luôn cổ vũ con cái theo đuổi ước mơ của mình. Mình luôn có thể tin cậy nơi má, luôn có thể chia sẻ mọi điều, vì mình biết má hiểu mình, không chỉ như một người mẹ hiểu con gái, mà còn như một người bạn lớn.


Thế nên, khi mình thông báo với má về chuyến du lịch bụi đầu tiên bằng tiền để dành được, má chỉ trả lời đơn giản: "Nếu điều đó làm con thấy thích, và nó có ích, thì hãy cứ làm". Mình biết câu nói đó có một vế sau mà những đứa con của má luôn ngầm hiểu: hãy làm điều gì mình thích, nhưng hãy đủ khôn ngoan để lường trước mọi hậu quả nếu có, và chịu trách nhiệm về những việc mình làm. Không giáo huấn nhiều lời, không khuôn khổ phép tắc, má dạy mình khoa học cuộc sống.

Thế nên, mình bỗng một ngày bất ngờ nghe bà ngoại nói: "Lần này tụi bay đi sau khi về thăm nhà, má mày cũng khóc. Cả ngày cứ thẫn thờ như người mất hồn, có khi phải kêu ngoại vào ở chơi vài ngày cho đỡ buồn." Xa nhà từ năm mười bốn tuổi, mình chưa bao giờ thấy má bịn rịn khóc lóc khi tiễn mình như những bà mẹ khác. Lúc nào về nhà cũng thấy má khỏe mạnh, xông xáo, vui tươi, làm mình vững tin, và an tâm đi tiếp. Mình đã tưởng người má của mình kiên cường lắm, cứng rắn lắm. Ngày hôm đó, mình sững sờ nhận ra, hóa ra lâu nay má giấu những khắc khoải của riêng mình vào đáy tim, để những đứa con của má yên lòng cất cánh.

Thế nên, mình hoàn toàn hiểu được những nỗi lo của các bậc cha mẹ. Ai cũng muốn con cái mình được ăn ngon mặc đẹp, được thành đạt sung sướng, chẳng ai muốn thấy chúng nó lăn lóc bụi đường, dầu sương dãi nắng, đi tìm cái bản ngã cá nhân trên những con đường lạ. Mình cũng không thích tụi nhỏ lên đường với cái đầu rỗng, tiêu tốn tiền của cha mẹ khó nhọc làm ra, đối mặt với những nguy hiểm trên đường và có khả năng mất mạng. Nhưng bảo bọc con cái không bao giờ là cách của mình. Đối với mình, bài học lớn nhất mà cha mẹ có thể dạy cho con chính là sự tự lập. Vì "cha mẹ đâu thể sống đời với con". Dạy nó cách bắn cung, rồi đẩy nó vào rừng thẳm, dạy nó bơi, rồi cho nó ra biển rộng. Chỉ bằng cách đó, mình mới có thể yên lòng nhắm mắt, biết con mình sẽ đứng vững trên đôi chân của nó, lỡ một mai mình có đột ngột ra đi.

Hồi bữa, sau bài viết về lữ hành của mình, một bạn gửi tin nhắn bảo: "Bạn còn trẻ, bạn chưa có gia đình. Sau này có con cái, bạn có dám để cho nó đi xa hay không?". Mình trả lời: mình có. Như má, mình biết mình cũng sẽ âm thầm khóc, rồi mình cũng sẽ buông tay, để nó đi tìm lý tưởng của mình. Người ta bảo, ai rồi cũng sẽ có những chuyến đi cho riêng mình. Mình không muốn con mình bắt đầu chuyến đi riêng của nó lúc năm mươi sáu mươi tuổi, ngỡ ngàng trông thấy có quá nhiều nơi đẹp đẽ trên thế giới này mà nó chưa từng biết, thảng thốt nhận ra nó đã già, và oán trách cha mẹ vì đã nhốt nó trong một chiếc lồng quá chật.

Hãy để những đôi cánh được tự do vươn xa trên bầu trời cao rộng.

No comments:

Post a Comment