Tuesday, 12 March 2013

Truyện ngắn đầu tiên


Tuần trước, mình qua nhà cô ruột chơi để động viên tinh thần nhỏ em họ sắp thi đại học. Sau đó hai chị em rủ nhau đi nhà sách để kiếm vài quyển tâm lý học, phát triển bản thân, mục đích giúp nó có thêm động lực để vượt vũ môn. 

Lang thang mãi ở khu sách self-help, tụi mình tiến lên tầng 2 qua quầy sách văn học để mình tìm truyện Chiến binh cầu vồng. Lướt qua lướt lại trên giá sách, đôi mắt dừng lại ở một quyển sách bìa in cái cây màu xanh, tán lá tỏa ra thành hình trái tim. Mình cầm lên thì thầm với em họ: "A, Phải lòng nè, sách này nằm trong bộ sách của 2! xuất bản đó. Hồi trước anh thư ký tòa soạn gửi mail nói chị viết truyện cho bộ sách, mà rồi loay hoay chị vẫn chưa làm." Mình bồi hồi nhớ lại những emai cách đây vài tháng mà vẫn chưa reply. Rồi mình dậm chân tức tối với nhỏ em: "Huhu, thế là chị đã đánh mất cơ hội của chính mình rồi. Ước gì truyện của mình có trong bộ sách này, ôi, ước gì, ước gì..." Đứa em mình ngẩng đầu ra khỏi trang sách đang đọc dở, nhìn qua quyển sách trên tay mình và khuôn mặt đầy day dứt của khổ chủ: "Ủa vậy hả?". Rồi cúi xuống tìm hiểu tiếp về cuộc đời của các vị phu nhân tổng thống Hoa Kỳ.



Mình  vẫn chưa hết nuối tiếc, lật qua lật lại quyển sách trên tay, xem thử có các tác giả nào góp mặt và chất lượng truyện ra sao. Phan Ý Yên, An Nhiên, Thiên Bình...., toàn những cây bút có cá tính và khả năng sáng tác tốt. Mình tự hỏi sao họ có thể viết truyện được hay, nhanh, và liên tục như thế chứ. Bỗng nhiên, mình nhìn thấy những nhân vật quen quen, Uyên, Khang, Minh. Lật ra đầu truyện, không thể tin vào mắt mình được, truyện của mình, truyện của mình đây nè. Mình hét lên sung sướng và kéo tay, chỉ cho nhỏ em họ. Trời ơi, không thể tin nổi, truyện này mình viết từ thời sinh viên, hôm trước gửi thử cho anh thư ký tòa soạn, nhưng phản hồi không được tốt lắm, nên mình chẳng hề hy vọng gì cả. Không ngờ được ưu ái cho vào tập sách này. Mình vừa ngạc nhiên vừa sung sướng, nhảy tưng tưng trong sự phấn khích, thiếu điều muốn sụp cái gác nhỏ của nhà sách. Nhỏ em mình cười tươi như hoa: "Chị Quyên nói linh ghê nha, mới thì thầm ước gì, bùm một cái được thế là được ngay điều ước." Mình toe toét: "Ừ, đúng là cầu được ước thấy. Ước gì lúc nào chị cũng được như thế." Trong đầu bỗng nhớ về câu nói: "Hãy cẩn thận với những gì bạn ước. Chúng sẽ trở thành hiện thực". Cảm thấy vui ghê gớm. Mình ngắm nhìn những dòng chữ thân thương, với lời dẫn truyện ngộ nghĩnh và những đường nét minh họa tinh tế và đẹp đẽ, thấy lâng lâng vui sướng như có ngàn bông hoa đang đua nhau khoe nở trong lòng.


Buổi tối cầm quyển sách về nhà, mình nâng niu ngắm nghía mãi không chán. Trong đầu bỗng nảy ra ý định, mình sẽ đóng vai độc giả, đọc mỗi trang thật kỹ, nắm bắt mạch chuyện của bộ sách, xem thử truyện của mình ăn khớp ra sao với cả quyển sách và cảm xúc toàn mạch như thế nào. Thật chậm rãi, mình gặm nhấm từng truyện một. Truyện khởi đầu tạm được,... truyện này kết cấu hơi quen thuộc,.... truyện này tốt đấy, viết khá có cảm xúc,.... ôi truyện này văn phong tuyệt quá, của ai thế nhỉ,.... hồi hộp quá, đến truyện của mình rồi, háo hức, kỳ vọng, mong đợi. Thế nhưng, bang. Mình cứ như người mới như ngậm một viên Alpenliebe chuyển sang nhai một cọng cỏ khô, dở quá không chịu được. Từng dòng văn dài thượt không cảm xúc, những cách dùng từ gượng gạo và nhàm chán. Thế này mà cũng được đưa vào sách à. Mình cố lướt thật nhanh cho đến hết dòng cuối cùng, cảm giác chán nản ngày càng tăng, rồi thở dài bỏ quyển sách xuống. Choáng váng, cứ như vừa chúc đầu trồng cây chuối, lộn nhào xuống đáy hồ bơi. Không ngờ mình đã viết tệ đến thế. Vừa biết ơn người biên tập cho truyện của mình vào, vừa hổ thẹn, nhục nhã với chất lượng câu chuyện. Mình thấy giận dữ với bản thân ghê gớm, sao lại viết ra một chuyện dở đến thế cơ chứ.


Không thể được, không thể chấp nhận được. Mình phải đảo ngược lại tình thế, nhất định phải viết được những chuyện thật hay đến nỗi đọc lại phải vỗ đùi tâm đắc, hoặc mơ màng nghĩ ngợi, hoặc đọc lại lần nữa ngay khi vừa kết thúc dòng cuối cùng. Mình phải trau dồi kỹ năng viết lách, quyết không thể chây lười làm uổng phí "tài năng". Nói là làm, mình bật laptop lên, quyết tâm bắt tay vào gầy dựng hạt giống cho giải Nobel trong sự nghiệp viết lách của mình. Nhưng khi MS Word được bật lên, trang giấy trắng tinh khiết ảo ảnh đang đối diện trước mặt, mình bỗng thấy tắc tị. Cảm giác y như Larry King trong buổi phát thanh đầu tiên của mình, miệng đơ ra khô khốc, đầu óc trống rỗng. Những dòng đầu tiên trong quyển sách tương lai của mình hóa ra lại là: "Biết viết gì bây giờ nhỉ?" Thở một cái dài thườn thượt, mình đóng chương trình lại, tắt máy, nằm gác tay lên trán.

Một khởi đầu khá buồn cười, nhưng mình sẽ không bỏ cuộc. Việc viết đem lại niềm vui và sự mãn nguyện, giúp mình có nhiều cảm xúc để yêu thương cuộc sống, và thấy tự tin hơn vào bản thân. Vậy nên, sẽ tiếp tục viết. Ngay cả khi không có một ý tưởng gì trong đầu, mình sẽ viết về việc mình không có ý tưởng như thế nào. Để xem điều này rồi sẽ đưa mình đến đâu. 

Mình tìm thấy những lời khuyên hữu ích từ Chris Guillebeau về việc viết lách, nên đặt ở đây để ghi nhớ vậy.


"Never keep anything in your head, keep it in the notebook instead"
Đúng thật. Đôi khi nghĩ ra những ý tưởng (mà bản thân mình thấy là) rất thú vị. Nhưng vì không viết ra, nên sau đó lại quên mất. Vậy nên, viết ra thì còn, không viết thì mất.

"Experience withdrawal symtoms when you don't give it your attention"
Rất tâm lý. Một thời gian dài cảm thấy chán nản và tầm thường khi mình bỏ mất thói quen viết.

"Writing is a joyful experience , but you must put the hours in"
Chí lý. Viết là niềm vui, nhưng nếu muốn viết tốt, ta cần đầu tư thời gian cho nó. 

"Do not worry about quality. Quality will improve as you put in the hours."
Không có gì phải bàn cãi. Cứ như nói về mình vậy.

Kết thúc là một câu ngạn ngữ quen thuộc mà mình đọc được cũng trong blog của Chris.
"Its short - term pain for long - term gain"

 Heya, cố lên nào.

No comments:

Post a Comment