Monday, 21 January 2013

Một ngày mùa đông


Tặng em bé và con mèo hàng xóm.
1.
Tia nắng sớm lọt qua rèm cửa chiếu những sợi vàng óng. Một ngày mới lại bắt đầu. Một buổi sáng lặng lẽ như bao buổi sáng khác ở khu phố yên tĩnh này. Tôi khoan khoái vươn dài thân mình mềm mại uyển chuyển, duỗi thẳng người và cảm nhận những tiếng rắc rắc uể oải, lười biếng và thoải mái lan ra từng chiếc móng vuốt. Ấy, bạn đừng nghĩ tôi là quái vật nhé. Vì tôi quên nói cho bạn biết tôi là một con mèo, mà việc một con mèo có móng vuốt không phải là điều gì trái tự nhiên. Xin tự giới thiệu, tôi là Homer, mèo đực, hai tuổi rưỡi. Tôi về sống với cô chủ trong ngôi biệt thự rộng thênh thang này từ khi tôi mới là một chú mèo hai tháng. À, cô chủ tôi là Ly An, người đang nằm cạnh tôi lúc này. Cô ấy vừa mới đưa tay vuốt bộ lông mượt như nhung của tôi và thì thầm: “Chào buổi sáng, Homer”. Ngay lập tức, chúng tôi cùng lao bật dậy, nhảy khỏi giường. Lần này thì Ly An nhanh hơn tôi, vì tôi chưa kịp đề phòng, và cô ấy bật cười khanh khách. Một ngày bắt đầu như thế đấy.
Bạn có muốn tôi kể một tí về cô chủ của mình không? Nếu  chỉ dùng một từ để diễn tả về Ly An thì đó là từ: quái dị. Tôi chưa thấy một người chủ nào lạ như cô chủ tôi. Đây không phải là một kết luận được rút ra từ kinh nghiệm của một chú mèo đã đi qua nhiều nhà chủ, mà là kết luận của sự quan sát, so sánh và chiêm nghiệm. Ý tôi là, những ông bà chủ của những chú mèo hàng xóm trong dãy của tôi và cả của những chú mèo sống cách đây 1,2 dãy phố - những người mà tôi thường xuyên tám chuyện – cũng không có ai kỳ quặc như cô ấy. Với tư duy logic của một chú mèo đang độ tuổi sung sức và minh mẫn, tôi sẽ phân tích cho bạn thấy kết luận của tôi là đúng.
Này nhé, những ngôi nhà khác chứa rất nhiều người, có thể có hai người lớn, một hoặc nhiều trẻ con, và một vài người nhà. Những ngôi nhà luôn tràn đầy tiếng cười, khóc, tiếng quát tháo hoặc những tiếng động khác có thể. Còn Ly An chỉ sống một mình, trong một căn nhà rộng thênh thang, luôn yên tĩnh vào hầu hết tất cả trong ngày, trừ chủ nhật. Đó là ngày cô ấy sắp xếp quét dọn lại nhà cửa sau một tuần quăng vứt đồ đạc khắp nơi, chạy đua cho kịp giờ làm hoặc trở về sau một ngày mệt mỏi. Cô ấy bật hard rock, lấy máy hút bụi, sục vào tất cả các xó xỉnh, thậm chí muốn hút tất cả lông trên da tôi vào chiếc máy quái quỷ ấy. Một tuần chỉ dọn nhà một lần. Cô ấy là một người sống khuôn mẫu, đôi khi rất gọn gàng ngăn nắp, nhưng nhiều lúc cũng cực kỳ bừa bãi. Cô ấy không phải là một người hoàn toàn tốt, cứ nhìn cái kiểu cô ấy đối xử với tôi thì biết. Tôi thường lại gần, cọ người vào chân cô ấy, ai mà biết cô ấy sẽ cúi xuống vuốt ve, rồi bế tôi lên chơi trò tung hứng hay là co cẳng đá cho tôi một phát. Nhưng kệ, lúc nào cô ấy về tôi cũng chạy lại, và khi cô ấy đá tôi, tôi sẽ giương móng vuốt lên, ngheo một tiếng đầy giận dữ, và chúng tôi đánh nhau. Tôi thích thế, thích điên lên được, cô ấy không phải là cô chủ tốt, tôi đã nói điều này rồi, nhưng tôi yêu cô ấy, dù dịu dàng hay khi đang tức giận, cô ấy cũng toát ra một nét quyến rũ không thể cưỡng nổi, giống như lũ mèo chúng tôi vậy, cô ấy là một con mèo trong lốt người.  Xin lỗi, loài mèo đã không nói thì thôi, nói rồi là hay dài dòng, bạn sẽ biết điều này nếu bạn hiểu được tiếng của một con mèo.
Một ngày bình thường là một ngày…nhưng gượm đã, xem nào, hôm nay là một ngày không bình thường. Ly An về sớm hơn thường lệ, cô đổ đầy thức ăn vào khay cho tôi, sớm hơn giờ ăn bình thường. Tôi ngước nhìn lên và kêu meo 1 tiếng, có cái gì đó thật khác lạ trong ánh mắt của cô ấy. Ly An thì thầm: “Tạm biệt, Homer”.

2.
Chẳng có gì đặc biệt về tôi cả: một cô gái 23 tuổi, dễ nhìn nhưng không đẹp, và bình thường. Ba mẹ tôi đã định cư ở Mỹ cách đây hơn hai năm và muốn tôi đi theo. Nhưng lúc ấy tôi sắp tốt nghiệp đại học, và có nhiều dự định cho mình nên chưa thể đi được. Hơn nữa, tôi không thích cuộc sống ở Mỹ. Thế là tôi sống, một mình, ở đây, cùng với một con mèo. Một cuộc sống đơn giản, bạn thấy đấy. Một ngày bình thường là một ngày tất bật với các khách hàng, với hàng lô thắc mắc, rắc rối tại văn phòng, tôi đang phụ trách kênh phân phối miền nam của một hãng mỹ phẩm. Tôi có ít bạn bè, người thường xuyên lui tới đây là bạn trai tôi, Vinh, một người lặng lẽ và hiền lành.
Đã bắt đầu sang mùa đông, một ngày mây mù bàng bạc giăng khắp nơi, khí trời se lạnh. Tôi thấy mệt nên xin về sớm hơn bình thường và trở về nhà. Thật là lạ, ngày hôm nay không như mọi ngày. Thay thế cho cảm giác bình thản thường ngày là sự trống rỗng cô độc. Tôi về nhà, nhìn con mèo, tự nói với mình, có lẽ tôi sẽ đi, đâu đó, tôi chưa biết. Lúc sập cửa nhà, tôi chợt nhớ tới Vinh. Có lẽ anh ấy sẽ chẳng đi tìm tôi đâu, Vinh chẳng đã quá quen với tính khí thất thường của tôi đó sao, tôi có thể biến mất rồi lại xuất hiện mà chẳng làm cho anh ấy lo lắng. Chắc anh ấy nghĩ tôi lại đi đến nhà một người bạn nào đấy ngủ qua đêm để thay đổi không khí, và bình thản xem nốt số liệu chứng khoán vẫn dày đặc trên bàn. Nhưng, ước gì anh ấy đi tìm tôi.
Tôi bước ra gara, mở cửa. Chiếc Audi  màu đỏ chói vẫn nằm đó, đây là món quà cha tặng tôi trước khi đi. Tôi chẳng mấy khi đụng đến nó, đã có xe của công ty đưa rước tôi tới chỗ làm mỗi ngày. Và khi cần dạo phố thì Vinh có thể chở tôi đi trên chiếc Honda dream tàn của anh ấy. Nhưng có lẽ đây là lúc thích hợp để lau bụi cho nó, một chuyến đi biển ngắn ngày, sẽ làm trơn tru, nhịp nhàng lại những trục khuỷu, động cơ của nó, và của cả tôi.
Tôi quấn thêm chiếc khăn choàng cổ, lái xe qua những đoạn dốc, lắng nghe những giai điệu đang phát ra từ radio: “And we both stay out, till the morning light, and we sang: Here we go again” (*)
Và tôi đi, đến đó, nơi những ngọn sóng vẫn vẫy gọi tôi trong mỗi giấc mơ. Thành phố biển nhỏ bé và yên bình đón chào tôi trong buổi chiều sương phủ mờ xám. Tôi tìm thuê một phòng tại khách sạn nơi Vinh, tôi và những bạn học đã đi nghỉ vào một dịp lễ khi còn là sinh viên. Vẫn con đường giáp biển uốn lượn ngoạn mục đẹp mơ màng. Vẫn đó khách sạn giản dị nằm cuối con đường dốc đối mặt với biển. Vẫn người phụ nữ chủ khách sạn to béo và niềm nở. Chỉ thay tâm trạng háo hức năm xưa là sự trống rỗng vẫn choáng đầy trong tâm trí.
Tôi ăn bữa chiều nhẹ. Và tản bộ ra ghềnh đá trước ngôi nhà trọ. Từng đợt gió lạnh quất vào người rét buốt đến tê người. Tôi đứng trên mỏm đá, nhìn ra sóng biển đang gào thét, ầm ào. Những cơn sóng xám bạc không ngừng xô đẩy dưới chân tôi, bầu trời cũng một màu xám, bao trùm không khí ẩm ướt, cứ như một cái bát úp xuống trái đất. Đang có một cơn áp thấp, thời tiết thế này mọi người đều muốn rúc mình vào chăn ấm. Nhưng đối với tôi, cảm giác ấy chẳng có ý nghĩa gì vào lúc này, nhất là trong chiếc mền bông, một mình, lạnh lẽo.
Những suy nghĩ cuộn lên trong đầu tôi. Ý nghĩa cuộc sống là gì? Điều mình mong muốn nhất trong cuộc đời là gì nếu không phải là một gia đình? Tôi đã không còn gia đình, từ khi mẹ ra đi vào năm tôi 12 tuổi. Người đang ở bên cạnh cha tôi lúc này chỉ là dì kế. Cuộc sống với tôi từ lúc cha cưới dì về cùng hai đứa con riêng của dì không khác gì một cuộc hành trình mệt mỏi. Đến bao giờ thì nó mới kết thúc đây?
Tôi nhớ mẹ. Mẹ tôi, người duy nhất khóc khi tôi bị gãy một chiếc răng cửa do đu mình trên hai chiếc ghế. Mẹ tôi, người duy nhất không cười khi một đêm tôi tè dầm vào năm mười lăm tuổi. Những người khác cười phá lên khi phát hiện ra. Còn mẹ lại lo lắng nói rằng có le thận tôi bị yếu và dẫn tôi đi khám. Đó là sự khác biệt giữa những người không yêu thương với người yêu thương mình. Khi bạn mất mẹ từ lúc vừa ra đời, bạn không cảm thấy nhiều. Nhưng khi bạn đã sống một quãng đời bên Người, việc mất đi mẹ sẽ mãi là nỗi đau, bởi vì mẹ bây giờ trong bạn chỉ còn là những ký ức, những kỷ niệm. Và khi thời gian trôi qua, hình ảnh về mẹ cứ mờ dần trong trí nhớ, không làm sao níu kéo lại được, đó mới là điều xót xa nhất.  Còn mẹ, người ta còn có một chỗ nương tụa cuối cùng trên cuộc đời này. Nhưng giờ đây, tôi đã mất đi tổ ấm bình yên ấy. Chẳng còn lý do gì để tiếp tục sống, mỗi ngày đi qua là một ngày đấu tranh đến mệt nhoài. Chẳng còn ai yêu thương để níu chân. Mọi thứ quay cuồng quanh tôi, gào thét mạnh mẽ chẳng khác gì sóng nước đang nổi giận trước mắt. Tôi chỉ muốn đi theo mẹ thôi, siêu thoát, không còn khổ đau, nghĩa vụ, buồn chán. Đợt sóng phía dưới ào lên như muốn cuốn trôi tôi về phía biển sâu dữ dội.
Tôi bỗng khựng lại một giây. Cảm giác cho tôi biết có ai đó đang nhìn mình. Quay đầu nhìn quanh, bãi đá không một bóng người. Buồn cười thật, có thể có ai trong ghềnh đá lạnh lẽo này khi trời đang giông tố chứ, ngoài một kẻ điên như tôi. Nhưng cái cảm giác nhột nhột sau gáy vẫn không tan biến đi sau những cái lắc đầu dữ dội. Tôi ngẩng lên trời. Mẹ, đúng rồi, có phải là mẹ không mẹ ơi? Có lẽ từ trên trời, mẹ đang ghé mắt xuống nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh đầy niềm vui, vẫn nhìn tôi âu yếm. Chính cảm giác đó đã cứu sống tôi, cái cảm giác còn có ai yêu thương và dõi theo mình đã khiến tôi không gieo người xuống những ngọn sóng.
Trời càng ngày càng tối đến nỗi không thể nhìn thấy gì, chỉ có tiếng sóng vẫn ầm ào vỗ bờ và hơi nước lạnh lẽo thấm đẫm da thịt. Tôi chậm rãi bước trở về. Trên đường, những ngọn đèn cách điệu hình vầng trăng đang tỏa những ánh vàng ấm áp. Trời vẫn lạnh như vậy, nhưng tôi đã thấy lòng mình đỡ trống vắng hơn. Những suy nghĩ bình thản chầm chậm trở lại. Thỉnh thoảng người ta cần những khoảng thời gian để xác định lại bản thân, cần thoát khỏi khoảng không với những việc làm quen thuộc, để tìm lại chính mình. Ngày hôm nay chỉ là một ngày mùa đông, nhưng là một ngày không bình thường như mọi ngày. Một ngày với những ý nghĩ nổi loạn để rồi ta lại có những ngày bình yên, để tiếp tục trên hành trình cuộc sống mải miết này.
Tôi gật đầu chào bác chủ khách sạn rồi quay lưng bước lên phòng. Nhưng người đàn bà xởi lởi đã gọi giật lại: “À cô, lúc nãy hai người có gặp nhau không?”  “Dạ, sao cơ ạ?”. “Lúc nãy có người hỏi cô đấy.” Lạ thật, có ai biết tôi ở đây đâu nhỉ? “Người đó, trông như thế nào vậy bác?” “À,  một cậu thanh niên, cao ráo đẹp trai lắm, cậu ấy hỏi chủ nhân chiếc xe màu đỏ kia, là cô đúng không? Và tôi chỉ ra bãi đá. Ủa vậy hai người không gặp nhau à?”
Không thể tin được là Vinh lại đi tìm tôi. Chẳng lẽ cảm  giác bị người nào đó theo dõi đến từ Vinh chứ không phải mẹ tôi sao? Nếu thế, thì anh ấy đã cứu tôi.
3.
Trong cuộc sống có những điều mà không bao giờ bạn có thể tưởng tượng ra. Cuộc sống thật là  kỳ lạ, bạn mong ước và tưởng tượng ra cô gái của mình. Rồi bạn gặp cô ấy, một người hiền dịu, dễ thương, tốt bụng…. Thế rồi bạn yêu cô ấy… Nhưng với tôi, khi gặp, và yêu, dù vẫn biết Ly An không đơn giản như vẻ ngoài của cô ấy, nhưng tôi không thể cưỡng được lực hút từ người con gái nhỏ bé ấy.
Ly An thực sự là một con người đặc biệt. Rất đặc biệt. Tôi không biết khi đối diện cô ấy bạn nhìn thấy gì sau đôi mắt đen luôn bình thản kia. Nhưng đối với tôi, đó là cả một thế giới nội tâm với những điều to lớn và nhỏ nhặt, là sự bình yên và dữ dội, là khát vọng bức phá, là cả một sự nổi loạn. Nhưng cũng từ chính Ly An tôi học được cách sống nhẹ nhàng và đơn giản, làm chủ được bản thân và cuộc sống của mình. “Nếu cuộc đời là một vở kịch thì mỗi người nên đóng vai chính trong vở kịch cuộc đời mình.” Đó là câu nói yêu thích của Ly An
Ngày hôm nay thật là lạ, cả ngày tôi chẳng làm gì nên hồn, cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Tôi gọi điện cho Ly An trong giờ nghỉ trưa, định chiều tan giờ làm sẽ chở cô ấy dạo lòng vòng đâu đó. Điện thoại không liên lạc được. Tôi gọi đến chỗ An làm, nghe người đồng nghiệp bảo cô đã xin nghỉ làm buổi chiều.
5h chiều, tôi xách xe máy chạy ngay đến ngôi nhà nằm riêng biệt trong khu đô thị mới. Cửa đóng. Tôi mở cửa bằng chìa khóa dự phòng mà Ly An đã đưa. Mọi thứ vẫn không có gì khác. Chỉ có chiếc Audi đã biến mất khỏi chỗ của nó. Sau khi để lại lời nhắn cho Ly An, tôi lững thững bước ra khỏi nhà. Cô ấy có thể đi đâu chứ? Cái cảm giác bất an nổi lên từ trưa vẫn không ngừng đeo bám tôi. Chẳng biết cô ấy đi đâu. Nhưng những lúc như thế này, hãy để trực giác chỉ đường cho bạn.Ccó cái gì đó mách bảo tôi hãy đi tới đó. Vậy thì cứ thử xem nào. Tôi bắt chuyến tàu muộn nhất, đến thành phố biển. Ngôi nhà trọ, chiếc Audi màu đỏ. Cô ấy đã ở đây.
Bà chủ nhà mập mạp hồng hào nhiệt tình chỉ tôi đường ra ghềnh đá.
Tôi ngắm Lý An đứng trên biển. Cô gái mỏng manh đứng trước biển cả đang ầm ầm giận dữ, những cơn sóng xám bạc, những cơn gió mặn rát hơi muối cứ chợt ào đến, và muốn cuốn cô đi. Ly An đang nghĩ gì? Tôi không biết, chỉ có điều, tôi đứng đó, nhìn cô không chớp mắt. Chỉ cần một phút sơ sẩy, cô ấy có thể lao xuống biển, để mặc sóng gió xô đẩy vào đá nhọn nhấp nhô.
Bỗng Ly An quay ngoắt lại nhìn, tôi nép mình sâu hơn vào sau tảng đá. Rồi tôi theo cô ấy chậm rãi bước về, sau hơn một giờ đồng hồ đối mặt với gió bão, ở ngoài trời và ở trong lòng.
4.
Xin chào, lại là tôi, Homer đây. Ngôi nhà thật là trống vắng khi không có Ly An, nhưng thật may là còn có cô mèo Mimi hàng xóm làm bạn. Khi tôi và Mimi đang đùa giỡn với nhau trên những bậc tam cấp uốn lượn thì Ly An trở về. Trời đã tối. Ly An lại quăng vứt túi xách như mọi khi, và mệt mỏi lại gần sô pha. Cô nhìn thấy lời nhắn của Vinh đặt trên bàn cạnh đó: “Anh yêu em, hãy gọi cho anh khi em nhìn thấy mảnh giấy này.” Một lát sau thì Vinh tới. Ly An nhìn Vinh với ánh mắt kỳ lạ: “Anh đã đi tìm em.” Đáp lại câu hỏi ấy là một nụ hôn. Mimi nhìn tôi, nháy mắt và quấn cong chiếc đuôi duyên dáng của mình. Rồi chúng tôi cùng nhau nhảy qua những nóc nhà, qua những gia đình khác nhau, những câu chuyện khác nhau… Trong ánh trăng bàng bạc, cuộc sống vẫn tiếp diễn, như nó đã và sẽ như vậy. Dù cho bạn là ai, và ở đâu.
(*): 1973 - James Blunt.

No comments:

Post a Comment