Thursday, 23 March 2017

Mỗi sự kiện là một dịp để học.

Thấy yếu quá nên sáng không chịu ngồi thiền hết một tiếng đồng hồ. Ghê gớm thật.

Sáng Tú nhắn tin hỏi thăm vụ Career Chat. Kêu đang không được khoẻ nên tạm thời hoãn lại. Bạn ấy cho người gửi ngay 3 chai Luminus qua tặng, có sữa hạt điều và nước ép củ dền. Thấy cảm động quá huhu. Lúc bệnh được ai tặng đồ thường thấy xúc động hơn ngày thường khặc khặc.

Nhắn cho bé K. Gặp nó lần đầu đến nay cũng gần cả năm rồi. Lâu lâu nhớ nó mà vẫn chưa thu xếp để gặp được. Bảo tự nhiên nhớ em, thế là nó trả lời ngay bảo tối gặp. Đôi khi thấy mình khá thụ động trong các mối quan hệ, ảnh hưởng quan niệm của má từ nhỏ. Nhưng rồi thấy ngay cả những người mà mình yêu quý cũng không liên lạc thì sẽ càng ngày càng xa. Tự nghĩ một cách để kết nối với ai đó là khi nào nghĩ về họ thì nhắn cho họ biết, vừa chân thật vừa vui.

Bé K tới, đem theo một lốc Ensure. Nó nói em không hay uống sữa đâu, mà do bữa trước em bị suy nhược thấy uống cái này hiệu quả nên mang cho chị, em nghĩ chị đang thiếu chất. Trời ơi thấy hổng có làm được gì hết trơn mà hết người này tặng cái này tới người kia tặng cái khác. Thấy biết ơn và mắc nợ cuộc đời hiuhiu. Phải làm nhiều để trả nợ.

Ngồi nói chuyện với con bé từ chuyện công việc của nó tới thiền, rồi đủ thứ khác. Rồi tự nhiên nó kể cho mình nghe về một chuyện đột nhiên mình khơi ra. Về một bác làm công tác đào tạo khá nổi ở VN. Sách của bác cũng tạo được tiếng vang khá lớn. Bác nhấn mạnh tự do và khai phóng. Nhưng bé K học bác đã lâu. Và bản thân bác dù nêu cao những quan điểm như vậy, nhưng hiện tại lại bị ràng buộc vào tiền tài và danh tiếng của bản thân, và ngày càng rời xa con đường của mình. Những câu chuyện K kể nghe mà đau xót. Vì một người mà nhiều người khác lấy làm tấm gương, một người vững vàng cả về kỹ năng lẫn kiến thức lại như thế. Bé K nói: "Điều mà em thấy đau nhất là người đã luôn dạy em về chính trực và ngay thẳng, giờ lại đi ngược lại với những gì mình nói". Nghe mà buồn quá. Nhưng mình tin rằng người ta thường không cố ý làm vậy đâu, nếu bác ấy nhận ra được điều đó thì chắc bác sẽ không để mình như thế.

Từ câu chuyện của bác rút ra hai điều:

Một là cái tôi quá cao là sự cản trở rất lớn trên con đường tu tập phát triển bản thân. K kể là có những tình huống cho thấy bác quá tự tin vào mình nên dẫn đến cực đoan phiến diện, không nghe bất kỳ lời góp ý nào của người khác. Điều này rất thường gặp ở những người giỏi và đã đạt được một số thành tựu trong đời.

Hai là bác hiện không có môi trường phù hợp, hay là những người để bác có thể soi mình vào để nhìn nhận lại bản thân. K nói hiện giờ những người rất tốt và giỏi từng theo hỗ trợ bác đã không còn nữa. Bác rất là cô đơn. Hôm trước mình gặp chị Mai Nương founder của Tomato, chị không nói rõ chuyện này nhưng mình cảm nhận được phần nào.

Qua câu chuyện của bác mà soi rọi lại bản thân mình. Rõ ràng để giữ vững được giá trị hay nguyên tắc sống của bản thân là một việc không dễ. Càng lên cao lại càng khó. Sẽ có những tình huống thử thách vô cùng tính chính trực của con người. Đến cuối đời nếu một người xem xét lại chính mình, thấy mình đã làm được nhiều điều có ích cho đời, nhưng vẫn giữ vững cái gốc và không có gì phải hổ thẹn với bản thân, quả là một điều đáng để tự hào. K cũng dẫn chứng những chân sư ngày xưa đến cuối đời sống trong nghèo khổ, quả là ví dụ thú vị. Ở đời quả thật phải tự giải phóng bản thân khỏi cái xiềng xích của tiền bạc địa vị. Những người có tài có tiếng, nhưng lựa chọn cuộc sống giản dị thanh nhàn để giữ mình, là những người đáng quý. Giống như quan điểm được nêu trong Một mình ở trong rừng.

Thật tình cờ là lại nói về mối liên hệ của con người và thiên nhiên. K sẽ gửi cho mình những tài liệu khoa học về khả năng chữa lành của thiên nhiên. Hy vọng sẽ giúp thêm phần nào cho dự án sách sắp tới của mình.

Buồn cười là K nói mình ở ngoài không có được sự cá tính mạnh mẽ như trong sách. Cứ nhẹ nhàng kiểu gì đó. Hihi. Với K thì mình thích đóng vai trò người lắng nghe. Như với hầu hết mọi người khác. Bình thường mình không có nhu cầu thể hiện. Chỉ tập trung năng lượng khi on stage hay lúc cần. Có một bé lúc tiếp xúc với mình lúc bình thường với lúc trên sân khấu quá khác nhau nên đã rất sốc, bảo em không ngờ được. Thực ra mỗi người có nhiều khuôn mặt khác nhau mà. Mình khi ở giữa mọi người thì là bộ mặt công chúng, "em gái quốc dân" như anh Khoa nói, cố gắng để truyền tải tốt nhất những gì cần nói với sự thành thật. Còn tiếp xúc cá nhân với bạn bè thì tuỳ người tuỳ lúc, có lúc tưng tửng điên điên, có lúc bitchy chặt chém, có lúc im lặng ít nói, có lúc hài hước vui vẻ. Còn với viết lách, thì là sự dịu dàng, tích cực, nghiêm túc và chỉnh chu. Viết lách làm lộ ra phần người tốt đẹp nhất của mình. Và mình cam kết sẽ dành những điều tốt nhất cho chữ nghĩa. Vì mình quan niệm rằng thế giới đã đủ những điều khiến người ta mệt mỏi rồi, hãy để mọi người cảm thấy những phần tươi sáng, tốt lành, tích cực trong các trang sách mình viết.

Lại sắp hết một ngày nữa. Tuần sau về lại SG cần phải đặt lịch đi kiểm tra chức năng gan và thận. Khi cơ thể suy yếu là bao nhiêu các cơ quan khác cũng biểu tình. Cần kiểm tra luôn để xem tình trạng chúng tới đâu mà chấn chỉnh. Mình thấy cái kỳ mệt mỏi này không phải là không có lý do. Và mình cũng có thể học nhiều từ cái thời kỳ bất đắc dĩ này. Một người quan tâm tới sức khoẻ như mình mà lại để bị suy kiệt nặng như thế. Thì người khác thế nào. Cũng có ý định lấy bản thân làm nhân vật thử nghiệm cho các nghiên cứu khác về sức khoẻ của mình. Sẽ có ích cho quyển sách thứ 4.

Wednesday, 22 March 2017

It's our choices

Hôm nay ngồi thiền được 60 phút trọn vẹn. Lại có thêm bài học mới.

Sẽ có lúc mình mất tập trung, sẽ có lúc ngứa, có lúc nghĩ này nghĩ nọ, nhớ cái này cái kia. Nhưng đó là lựa chọn của mình khi tiếp tục ngồi im hít thở, lựa chọn của mình khi không mở mắt ra, lựa chọn của mình khi quyết định tập trung vào sự phồng xẹp của bụng, lựa chọn của mình khi lắng dịu và quan sát cơn đau. Phải là một sự lựa chọn chủ động có ý thức mới có thể chánh niệm trong giây phút mình đang trải qua.

Và mình thấy tóm lại thì cuộc sống cũng vậy thôi. Người ta nói cuộc sống có vận mệnh. Ô kê, có thể là vậy thật, nhưng lựa chọn thái độ sống và hành động của mình sẽ quyết định cuộc sống của mình có đi theo vận mệnh tốt nhất của nó không. Lựa chọn có chú ý vào công việc mình đang làm, lựa chọn có lao động nghiêm túc hay không, lựa chọn kết bạn với người này người khác hay kiến tạo môi trường mình mong muốn, lựa chọn người mình yêu thương.

Trong quyển sổ tay của mình có ghi hai câu. Một câu là: "Chúng ta không thể thay đổi số phận. Nhưng chúng ta có thể chống lại nó". Ban đầu, khi nghe câu này mình không hiểu, giờ thì hiểu sơ sơ. Câu này là một câu thoại của bộ phim Công chúa Mononoke. Cậu bé nhân vật chính của bộ phim bị con lợn thần lây nhiễm chất độc, nên cậu sẽ sớm bị giết chết bởi chất độc đó. Bà lão tiên tri gợi ý cậu làm một cuộc hành trình đi về phương Bắc. Và cậu đã đi. Với sự cương trực, thẳng thắn và trong sáng của mình, cậu kết nối với thần rừng, giải hòa các bộ lạc, gặp gỡ người con gái mà cậu yêu thương. Bằng cách đó, cậu chống lại số phận của mình, và tạo ra một kết cục tốt lành. Cậu rồi cũng sẽ chết, nhưng không chết sớm như mọi người nghĩ, và chết theo một cách khác.

Thầy Dumbledore từng nói với Harry: "It's our choices, Harry, that show what we truly are, far more than our abilities". Mình đã luôn ghi nhớ điều này, để chủ động lựa chọn trong cuộc đời mình. Những lúc tăm tối nhất cuộc đời, mình lựa chọn thay đổi, mình lựa chọn cố gắng và nỗ lực. Mình không phải là một người viết giỏi, nhưng mình có một ít năng khiếu, và mình lựa chọn công việc này, và mình kiên trì với nó. Mình lựa chọn cách sống đơn giản mà mình đang có. Mình lựa chọn đi cùng cuộc sống với những người mà mình yêu quý. Nên dù gì đi chăng nữa, mình vẫn tin rằng cuộc sống là một chuỗi của sự lựa chọn. Chỉ là lựa chọn có ý thức hay là không ý thức.

Đọc lại một bài viết về tình yêu và mối quan hệ, lại thấy rằng: Yêu thương cũng là lựa chọn, bạn chọn lựa yêu thương người đó hay không mà thôi. Mình có ghi đoạn này vào trong sổ tay để khỏi quên:

"That dizzying high you get staring into your lover’s eyes as if they are the stars that make up the heavens — yeah, that mostly goes away. It does for everybody. So, once it’s gone, you need to know that you’ve buckled yourself down with a human being you genuinely respect and enjoy being with, otherwise things are going to get rocky.

True love — that is, deep, abiding love that is impervious to emotional whims or fancy — is a choice. It’s a constant commitment to a person regardless of the present circumstances. It’s a commitment to a person who you understand isn’t going to always make you happy — nor should they! — and a person who will need to rely on you at times, just as you will rely on them.

That form of love is much harder. Primarily because it often doesn’t feel very good. It’s unglamorous. It’s lots of early morning doctor’s visits. It’s cleaning up bodily fluids you’d rather not be cleaning up. It’s dealing with another person’s insecurities and fears and ideas, even when you don’t want to.

But this form of love is also far more satisfying and meaningful. And, at the end of the day, it brings true happiness, not just another series of highs."

“Happily Ever After doesn’t exist. Every day you wake up and decide to love your partner and your life – the good, the bad and the ugly. Some days it’s a struggle and some days you feel like the luckiest person in the world.”

Càng có ý thức với mỗi lựa chọn của mình thì cuộc đời càng đi theo hướng mà mình mong muốn.
Nên là: Mình chọn viết. Mình chọn sống tích cực. Mình chọn làm việc nghiêm túc. Mình chọn phục vụ. Mình chọn bạn mình.

Hôm nay đi khám bệnh về. Má ơi, đi bệnh viện thấy mọi thứ đều ổn không sao, mà đi khám chỗ chị H thì phát hiện ra đủ thứ vấn đề. Đầu tiên về bệnh thì mình bị huyết áp thấp, đường huyết cũng thấp, và nhịp tim thì cực kỳ chậm luôn. Lúc trước hay để ý đo nhịp tim của mình, mà vài tháng nay không để ý. Nhịp tim rơi xuống tới 48, là cùng cỡ với vận động viên chạy bộ chuyên nghiệp. Chỉ khác là người ta thì nhịp tim chậm do luyện tập. Còn tim mình là đang không đập nổi. Thảo nào luôn thấy mệt mỏi và kiệt sức.

Nguyên nhân là do bản chất mình đã di truyền huyết áp thấp từ má. Dạo này lại hoạt động đặc biệt là hoạt động thể chất quá nhiều, mà ăn uống không đủ chất để bù lại năng lượng đã mất. Chị H ví đường và huyết như là xăng xe vậy, mình không có xăng làm sao chạy nổi. Nó là kết quả của một chuỗi dài những cách ăn uống mình học theo mọi người và theo sở thích cá nhân mà không chú ý rằng nó không phù hợp với bản thân mình. Ví dụ việc hạn chế ăn đường, muối, việc ăn các thức mát như atiso, nước dừa, nha đam... Việc theo mấy đứa trong nhà ăn sáng lúc 10h, ăn trưa 2h và bỏ bữa tối. Đổi gạo trắng sang gạo lứt. Rồi dạo gần đây lại thức khuya, có thêm nhiều dự án khác nên năng lượng càng cạn kiệt hơn nữa. Chị H lưu ý là nếu cứ tiếp tục như vầy thì nguy cơ ung thư sẽ rất cao.

Cách điều trị:
- Ăn đủ 3 bữa. Sáng trước 7h, trưa trước 12h, tối trước 7h.
- Không ăn thức ăn lạnh: đậu xanh, nha đam, nước dừa, atiso, sữa chua, mướp đắng, nấm linh chi...
- Ăn các loại đậu khác trừ đậu xanh, như đậu đen, đậu đỏ, mè đen, đậu nành.
- Ăn hạt sen, táo đỏ, đường vàng, gừng. Có thể áp dụng các bài thuốc nam như bài thuốc từ trứng gà và gừng.
- Sau khi ăn cơm 30 phút thì uống trà gừng mật ong hoặc trà quế, trà tía tô.
- Bổ sung các thức ăn bổ máu vào trong bữa ăn. Tạm thời không ăn chay nữa cho đến khi huyết áp và đường huyết trở về mức bình thường.
- Nếu muốn ăn cơm lứt thì phải nấu cơm thật nhão như cháo vậy. Vì mình thiếu tính âm (đường/máu) mà gạo lứt lại là tính dương.
- Nên ăn đậm hơn người thường một tí, ăn nhiều đường và muối hơn.

Công nhận chỉ đâu có khoảng 1 tháng mà thấy sức khỏe mình xuống nhanh dã man. Nhưng không sao, cơ thể mình rất nhạy cảm nên chú ý một chút thì nó sẽ lên nhanh trở lại. Từ nay sẽ tự nấu ăn theo chế độ mới cho mình và Huy và thường xuyên đo nhịp tim và huyết áp.

Thôi đi ngủ tới giờ giới nghiêm rồi. 

Monday, 20 March 2017

Kết nối với chính mình

Trời ơi đọc lại cái blog hôm qua thấy buồn cười dã man. Vừa viết vừa ngủ lung tung lộn xộn hết cả. Rút kinh nghiệm là khi nào quá mệt thì cứ nghỉ, không cố gắng hoàn thành chỉ tiêu trong ngày nữa vì có cố cũng không hiệu quả.

Hôm nay đầu óc tỉnh táo lại rồi và quyết định dành một ít thời gian để viết xuống những gì xảy ra.

Đầu tiên là buổi sáng ngồi thiền được 56 phút. Sau một thời gian rất rất dài mới ngồi thiền được lâu như vậy. (Chắc khoảng vài ngày :))), anyway dù sao cũng thấy rất là dài vì nhiều chuyện xảy ra). Hôm trước trong buổi talkshow có bé kia  hỏi về thiền đã giúp ích cho mình như thế nào. Và trong bài viết trên Facebook cũng như trong sổ ghi chép mang đi lúc học thiền mình có đề cập sơ sơ. Nhưng cứ mỗi lúc thực tập thì lại thấy nó giúp mình theo một kiểu khác nhau.

Ví dụ như vài ngày nay mình không được khỏe, và làm các event này nọ nên hơi xáo trộn lịch làm việc trong ngày, rồi cảm xúc không bình ổn nữa. Sáng nay khi ngồi thiền, mình thấy tâm mình tĩnh lại, thấy mình trở về cái gốc của mình. Bắt đầu khi ngồi thiền, mình tự hỏi con người khác bên trong mình: "Nè, m có thấy ổn không hả?", bạn ấy trả lời: "Không biết nữa". Mình nói: "Ừ, thôi thiền đi". Và ngồi hít thở như vậy, mình thấy mình từ từ trở về với mặt đất, với bản thân mình, kết nối với phần bên trong của mình. Cảm thấy nhẹ nhõm và biết ơn khi đơn giản là có thể đang ngồi an lành và hít thở. Tới lúc cuối, mình thấy cả người mình tê hết cả, người mình đổ mồ hôi. Mình không biết chuyện gì đang xảy ra nữa, có thể cơ thể mình đang thay đổi gì đó. Nhưng mình nhớ lời của thầy dạy là dù chuyện gì xảy ra, hãy chú ý quan sát và ghi nhận, và sau đó, trở về với hơi thở. Hơi thở là cái neo giúp ta không bị lạc đi tới nơi không chánh niệm. Nên mình cứ cởi mở với kinh nghiệm đó, sự tê liệt, sự đau, sự trống rỗng. Và chú ý quan sát hơi thở và sự phồng xẹp của bụng mình, từ lúc bắt đầu hơi thở, đến lúc kết thúc, và tiếp tục những hơi thở khác. Đều là những hơi thở. Nhưng không cái nào giống cái nào. Và thầy nói rằng từ kinh nghiệm đó mình sẽ chứng thực được sự vô thường bằng cảm giác của mình, chứ không phải bằng lý trí. Mình chưa cảm được. Còn L thì bảo thiền cũng là một cách để giác ngộ, nhưng mà lâu lắm, như đi bộ so với đi máy bay vậy, hãy đọc bộ sách kia đi và bạn sẽ được đi bằng máy bay, haha. Dù gì, mình cũng đang thích đi bộ nên cứ thử từ từ vậy.

Và một lúc nào đó trong lúc ngồi thiền sáng nay, mình nhận ra và trở về với con người mà mình thực sự là. Đó là một cảm giác đẹp đẽ. Bỏ qua hết những cái vỏ bọc, những ngôn ngữ giao tiếp, những kỹ năng mà mình khoác lên người để phù hợp với dịp này dịp khác và thể hiện điều mình muốn truyền đạt, mình thấy biết ơn vì mỗi ngày được kết nối với người mà mình nên là, với phần người tốt đẹp trong mình. Mình mỉm cười chào bạn ấy. Dịu dàng, nhiều cảm thông, sâu sắc. Vẫn là cái mà mọi người hay nói về mình, sự thành thực và khiêm tốn. Quả thật hai cái đó bảo vệ mình như bạn mình nói. Lúc ngồi thiền nhận thức rõ cái tâm thế nhẹ nhàng muốn hạ mình xuống và trải lòng ra để phục vụ cuộc đời. Mình thấy vui vì mình thấy được rõ ràng như thế, càng vui vì đang cam kết học hỏi và chia sẻ để tiếp tục làm điều đó. Và đến khi sắp hết giờ thiền, mình lại hỏi bản thân mình một lần nữa: "Thế nào rồi?". Và câu trả lời là: "Mình ổn, mình rất vui, mọi chuyện đều tốt đẹp".

Sáng nay thầy nhắn lại phản hồi ban đầu là mình bị huyết áp thấp và do võ là môn vận động có vẻ mạnh với mình nên cơ thể mình phản ứng dữ dội như thế. Mình chợt nhận ra là từ một tháng nay tự nhiên mình thay đổi lịch hoạt động đột ngột, theo hướng tốt lên và với nhiều hoạt động mới, nào tập võ nào đi học nào sự kiện, nhưng cơ thể có lẽ chưa thích ứng kịp, nên phản ứng như thế. Thêm vụ thức khuya liên tục trong suốt 3 tuần. Mình được nhấn mạnh là không được thức khuya. Giờ mình mới thấy ảnh hưởng của việc thức khuya nó khủng khiếp thế nào. Quả thật là trong suốt 29 năm cuộc đời chưa bao giờ mình thức khuya trong một khoảng thời gian dài như thế, mặc dù cũng không phải là 2, 3h gì cho cam mà chỉ tầm 1h đổ lại. Bình thường toàn 10 đúng boong lên giường đi ngủ rồi. Nên giờ mình sẽ phải thay đổi lại như sau:

- 11h đêm là giờ giới nghiêm lên giường.
- 6h mỗi ngày là thời gian tối thiểu cho việc ngủ. Bữa giờ có hôm chỉ ngủ 4h đồng hồ mỗi ngày. Muốn thức dậy lúc 3h30 thì phải đi ngủ lúc 10h.

Sáng sau khi ngồi thiền xong mình không còn cảm giác đau trong lồng ngực nữa. Thấy vui vẻ nhẹ nhõm. Có lẽ một phần vì hôm qua được đi chơi tới nơi đầy cây xanh. Sau đó quyết định đi tập yoga. Bữa giờ lâu rồi không dành 1h đồng hồ cho yoga mà chỉ tập intense body workout và võ và HIIT, để tiết kiệm thời gian. Thấy sai lầm dễ sợ. Yoga giúp mình hít thở và sống với hiện tại tốt nhất trong số các môn vận động. Nó cũng giúp thân tâm hợp nhất. Trong lúc tập mình cực kỳ thoải mái và đã nghĩ rằng nhất định môn yoga là môn mà mình sẽ gắn bó suốt cả cuộc đời mình. Cảm ơn hai anh chị thầy dạy mình vì đã dẫn mình vào cánh cổng của yoga, mặc dù mình sẽ có điều chỉnh cho riêng mình trên con đường này. Sẽ nghiêm túc với việc học và dạy yoga hơn. Nhưng tập yoga xong thì đau trở lại, hehe. Có lẽ bài tập này vẫn còn hơi nặng với mình. Sẽ chú ý nghỉ ngơi thư giãn trong một tuần tới.

Trong lúc tập yoga, mình cũng chợt nhận thấy là mình có vẻ đã hơi ép cơ thể mình quá đáng. Cái thể chất này nó rất là nhỏ bé hữu hạn, và mặc dù ý chí và tinh lực của mình rất dồi dào, muốn làm nhiều thứ thách thức, nhưng cơ thể thực sự có giới hạn và nếu không để ý nó sẽ bị bức. Ví dụ khi tập võ mình không thấy mệt mấy, vẫn có thể tập tiếp tập tiếp được nữa. Do mình hăng hái quá muốn tập thiệt tốt và nghiêm túc. Nhưng rõ ràng cơ thể mình nó chưa quen được. Nó vốn không được điều hòa, và với các môn khác như yoga, chạy bộ, bơi, leo núi, boot camp này nọ thì nó chịu được, vì nó cũng khỏe và nghe lời mình. Nhưng với võ thì quá sức chịu đựng của nó. Phải cảm ơn thầy đã giới thiệu võ cho mình, vì trước giờ mình biết huyết áp mình thấp nhưng mình không nhận thức được là chuyện đó nó sẽ ảnh hưởng như thế nào đến sức khỏe của mình. Giờ thì mình bắt đầu biết sơ sơ rồi, và sẽ tìm hiểu kỹ hơn nữa. Cũng may là cơ thể mình nhạy nên nó phản ứng lại tức thì. Body awareness là một thứ cực kỳ quan trọng.

Không có cơ thể thì không làm được gì hết. Cơ thể là phương tiện để mình thực hiện sứ mệnh của mình, là ngôi đền của tâm trí mình á. Thân tâm có mối liên hệ cực kỳ mật thiết với nhau. Nên qua trải nghiệm này càng cần phải kết nối và lắng nghe bản thân mình nhiều hơn. Có một câu nói của bạn mình là: "The relationship with myself set the tone for every other relationship in my life. So I promise that I will make myself as emotionally fulfilled as possible in my own life, in order that I can show up as my best self". Và mình thấy quả là thế thật. Hằng ngày tự nhắc nhở bản thân là mình có đang kết nối với chính mình không, mình có đang sống tốt cuộc sống của mình để chuẩn bị cho những điều tốt nữa sẽ đến không. Nếu có những nguyên tắc phù hợp và review thường xuyên thì ta sẽ luôn có thể lớn lên như một cái cây có gốc vững chắc.

Hôm trước, mình có kể cho một người bạn của mình nghe là mơ ước cuộc đời của mình là viết được một quyển như Đồi Thỏ. Và hôm qua mình hỏi bạn ấy life vision của bạn ấy là gì, bạn ấy kể cho mình nghe cái hình ảnh về hai người ở tuổi 80 và nắm tay nhau, bảo: "We made it". Đó là một hình ảnh thật đẹp đẽ. Rồi ngay lúc nói chuyện ấy, mình chợt nhận ra là life vision của mình là Đồi Thỏ. Không hẳn là Đồi Thỏ, mà là một tác phẩm mô tả một thế giới mà mình muốn sống trong đó, với những nhân vật mà ta sẽ muốn họ hiện ra trong đời thật để ta được làm bạn với họ, như Cây Phỉ trong Đồi Thỏ, như Chuột Nước trong Gió Qua Rặng Liễu, như Charlotte trong Charlotte and Wilbur, như thầy Dumbledore, như Atticus trong Giết con chim nhại (trong Giết con chim nhại chứ không phải trong Hãy đi đặt người canh gác), và như Jack trong This is us. Khi đọc những tác phẩm văn chương kiệt xuất ấy, mình đã nghĩ nếu một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong một thế giới với những nhân vật như thế, những cuốn sách như thế, rồi chúng sẽ lớn lên can đảm và chính trực, giàu lòng yêu thương và biết ơn, ngay thẳng như những cái cây và tốt lành như gió mát. Và mình mong muốn góp phần tạo nên thế giới như vậy.

Hôm qua đi bộ tự nhiên thấy mấy bạn nhỏ chơi cái gì mà bước chân lên nó rồi nó tự chạy. Gọi là gì ta. Hình như là xe điện cân bằng. Cái tự nhiên nhớ tới tụi Chuyến Xe Tuổi Trẻ, đêm tụi mình tới Sapa. Cả nhóm cùng nhau ra quảng trường, rồi thuê xe điện để chạy loanh quanh quảng trường. Lần đầu tiên mình chơi cái trò đó. Lên chơi rồi té đụi đụi. Xong lúc sau cả bọn cùng bá vai nhau chung với các bạn trẻ khác trong quảng trường tạo thành một hàng rồng rắn thật dài. Vũ đi trước với cây đàn guitar bên cạnh, vừa đi vừa nghêu ngao hát. Rồi tách ra, cô Tiên cầm tay mình một bên, Sương cầm tay còn lại. Cùng nhau đi thăng bằng như thế. Trong một buổi tối đẹp trời dưới ánh đèn vàng quảng trường ở Sapa. Tự nhiên nhớ lại cái cảnh ấy tối hôm qua, thấy nó như đóng khung vào ký ức Dory của mình.

Mình là một đứa rất hay quên, những ngày tháng, câu chuyện, khuôn mặt, kỷ niệm thường trôi tuột vào ký ức, chẳng để lại gì. Như hôm dọn nhà em mình lấy ra một cái đồng hồ rất đẹp, mình ngạc nhiên hỏi: "Ủa đồng hồ của ai mà đẹp thế?". "Của chị cho Huy chứ ai". "Ủa sao chị có đồng hồ này mà cho?". "Ai mà biết". Rồi mình cố nhớ mà không tài nào nhớ được từ đâu mà mình có cái đồng hồ này. Nhiều chuyện giống vậy lắm, nên bọn cùng nhà vẫn bảo mình là một đứa bị mất trí nhớ cả ngắn hạn và dài hạn. Nó là kiểu như cơ chế tự đào thải vậy á. Bạn mình bảo mình thường nhớ cảm xúc nhiều hơn là sự kiện. Nên may là với những kỷ niệm lấp lánh như cái đêm ở quảng trường Sapa ấy, như hôm ra mắt sách trời mưa, hay như hôm Booktalk có thầy đến dự, hay những cái cột mốc thật ý nghĩa trong cuộc đời giúp mình biết mình đã sống đầy ra sao. Thấy mình thật là may mắn.

Mình vẫn còn rất mới trên nghiệp viết. Mình muốn học nhiều hơn. Muốn biết mình có thể làm gì với cây bút trong tay mình. Cảm giác như một đứa trẻ mới được cho một công cụ, và có cả một thế giới trước mặt để nó khám phá. Và mình đang như thế trong nghề nghiệp mới mẻ này. Đã chấp nhận đi theo vận mệnh của mình. Hãy xem thử vận mệnh sẽ đưa ta đi đâu.

Hôm qua, mình đã verbally cam kết sẽ làm tốt hết mức có thể cho mục tiêu trước mặt. Mình chưa bao giờ cam kết điều này trước đây. Nhưng giờ mình thấy mình đã sẵn sàng thử sức. Thực ra là có hai mục tiêu, cái đầu tiên là đi du học về ngành viết. Cái thứ hai thì mình muốn giữ riêng. Cả hai cái đều khó khăn. Nhưng cuộc đời nó đã sẵn như vậy rồi đó, ta sinh ra trần trụi, ta chết đi trần truồng :))). Biết là đến phút chót rồi mình cũng sẽ trở lại tay không. Vậy thì ta sẽ làm gì để những năm tháng trong đời này được lấp đầy những trải nghiệm đáng quý.

Với lòng biết ơn và yêu thương. 

Không tỉnh táo :))

Sáng nay đi khám bệnh. Điện tâm đồ, xquang phổi, siêu âm tim, cả 3 đều chưa thấy có vấn đề gì hết. Nhưng ngực vẫn không ngừng tức như có cục lửa bên trong. Thầy bảo dẫn đi chỗ khác kiểm tra lại. Số mình số hưởng :))).

Hôm nay đọc tiếp Một mình sống trong rừng, ông tác giả bảo với cách xây dựng ngôi nhà ông chỉ cần làm việc liện tục trong 6 tuần là có đủ lương thực cho ăn uống 1 năm. Thời gian còn lại ông nghiên cứu, dạy học...  Và quan trọng là bỏ đi những thứ làm cản trở việc theo đuổi lý tưởng của mình. Ông tác giả nhấn mạnh là sống trên đời này kiếm ăn chỉ là chuyện phụ, kiếm ăn vừa đủ thôi còn lại cần tập trung vào việc theo đuổi lý tưởng sứ mệnh đời mình. Vậy mà sao quá nhiều người đắm chìm vào việc kiếm ăn mà quên mất là mình cần theo đuổi điều gì.

Đã ghi chép lại một số thứ cần học nhưng ghi trong sổ tay. Đầu óc đang không được tỉnh táo nên từ từ nghĩ ra sẽ viết tiếp. Bye.

Sunday, 19 March 2017

Lại chủ nhật

Mới đó lại hết tiếp một tuần.

Sáng nay lại tham gia một talkshow nữa. Chưa có cái nào mà nó hành mình như cái này. Mình theo sát tụi nhỏ tổ chức từ lúc bắt đầu, đến nội dung, mời khách mời nào, kịch bản chương trình. Xong tụi nhỏ làm một chuyện khiến mình không thể có mặt vì nó sẽ khiến hình ảnh của mình bị ảnh hưởng cho các công việc và sự kiện sau. Nên mình gửi email từ chối. Xong tụi nó lại nhắn tin năn nỉ, chị ơi tụi em sẽ thay đổi lại. Mình đồng ý, xong đến hôm qua tụi nó mới bảo chị ơi em hiểu nhầm ý chị giờ mọi sự đã lỡ không thể thay đổi được này nọ. Cái mình thấy nó quá mắc công và thời gian của mình nên mình oải luôn không muốn tham gia nữa. Đến tối hôm qua tụi nó vẫn ráng ngồi thuyết phục mình. Mà tính mình quyết định cái gì trong công việc thường ít thay đổi.

Xong sáng nay ngồi thiền xong, nghĩ đi nghĩ lại thôi thì đi. Và cái talkshow này là một trong những talkshow tốt nhất mình từng nói chuyện trước giờ. Tức là thể hiện nội dung và hình thức rất phù hợp với bản thân mình và với điều mình mong muốn, vừa phải, chân thành, sâu sắc, vui vẻ và tích cực. Mình thấy mình làm được điều tốt nhất là đưa ra những quan điểm chín chắn hơn trong buổi trò chuyện. Vì có một bạn khách mời kia còn hơi trẻ nên cách nhìn chưa được toàn diện, và cũng chưa có cách xử lý trong giao tiếp đám đông vững nên nói ra khá dễ bị hiểu nhầm. Giữa buổi mấy nhỏ trong ban tổ chức chạy lại kêu: "Trời ơi may có chị cứu tụi em mấy bàn thua trông thấy luôn". Quả thật mình lúc có sự cố đã từ chối, vì sợ những cái mình không thoải mái khiến mình không hết lòng được khi ngồi nói chuyện với khán giả, cũng như ảnh hưởng tới công việc của mình. Mà vẫn quyết định tới vì thấy đó là điều nên làm. Rồi khi đặt câu hỏi mấy em khán giả toàn đặt cho mình không, cũng hơi bối rối. Xong buổi giải lao có em kia phát biểu: "Hôm nay em có lớp học, mà mấy bạn ban tổ chức bảo em tới đây hát giao lưu văn nghệ, em tới vì em biết có chị Rosie. Em rất là yêu mến và ngưỡng mộ chị". Nghe mà ngượng chín người vì không ngờ như vậy. Cảm thấy rõ ràng nếu mình không đến thì đã phụ lòng em ấy. Nhớ lại một câu trong Hiểu về trái tim đại ý như: Sự yêu mến của công chúng là một món nợ mà người ta phải trả. Phải cân bằng bên trong tốt, phải cố gắng để hết lòng phục vụ, thì mới trả được nợ. Còn nếu mà rơi vào vòng xoáy của sự ích kỷ bản thân chắc chắn sẽ tiêu tùng.

Một trong hai khách mời còn lại là em V. V học cùng trường đại học với Vũ. Trước đây hai chị em từng nói về V. Vũ thì không hợp với V lắm, nói V tính với mình khá giống nhau. Giờ gặp rồi thì hiểu Vũ nói giống cái gì. Em ấy là người giỏi về chuyên môn, sâu sắc, óc quan sát tốt, và viết giỏi hơn nói. Em ấy cũng khá giống con người của mình trước đây là quá nghiêm túc, đến nỗi làm người khác hơi mệt mỏi khi ở gần. Mình thì giờ đã thay đổi, học được cách để loosen up, nhẹ nhàng thoải mái hơn, bớt căng thẳng và nghiêm trọng, thêm hài hước nhiều. Và mình thấy em này rất là giỏi luôn, nhưng cách thể hiện có một cái gì đó hơi gồng hơn so với con người thực sự của em ấy. Tức là thể hiện bản thân hơi quá so với điều em ấy là. Gồng thì thường hơi mệt, thả lỏng thư giãn ra và là chính mình thì sẽ khiến cả mình và người xung quanh mình thoải mái hơn. Dù sao thì em ấy cũng rất giỏi trong lúc làm việc. Quan sát vậy thôi chứ không có ý phán xét gì. Ý mình là càng ngày càng nhận thấy tầm quan trọng của thể hiện bản thân. Thể hiện sao cho cái bên ngoài và cái bên trong đồng nhất với nhau. Thể hiện sao cho phù hợp, để vừa tự tin vừa khiêm tốn. Mình đã từng băn khoăn tìm cách thể hiện mình sao cho bên ngoài phù hợp với bên trong. Và bây giờ đang thấy mình khá chín trong chuyện đó.

Talkshow kéo dài kỷ lực: 5 tiếng đồng hồ. Đi về, mình quá mệt. Nghĩ chắc do cạn năng lượng. Nhưng sau đó cảm nhận cơ thể tốt hơn và thấy có cái gì đó không ổn. Cảm giác đau tức ở lồng ngực quay lại và tiếp tục quấy nhiễu khiến mình thấy kiệt lực. Tìm hiểu thông tin thì nó là một triệu chứng của bênh tim. Xong mình nằm mơ, lần đầu tiên trong đời thấy giống như sắp chết. Nên đặt lịch mai đi khám tim. Nghĩ cũng kỳ, mình là người năng hoạt động, phong cách sống lành mạnh, lại tập này nọ kia cũng nhiều. Mà từ 2 tuần nay tập võ về thì cứ bị cơn đau liên tục hành hạ suốt mấy ngày. Thôi đi khám, hy vọng không sao.

Thế rồi chuyện đau này khiến mình nghĩ về cái chết. Nếu trời bắt mình chết trong nay mai thì mình sẽ không buồn lắm. Vì thấy mình sống đã được trải nghiệm bao nhiêu điều tuyệt vời, có những lúc hạnh phúc tưởng chừng có thể chết ngay được. Nên đủ để không cảm thấy sợ khi nghĩ tới chuyện chết vào lúc này. Chỉ tiếc là những chuyện mình làm được chưa nhiều, và những chuyện đó chỉ đáp ứng khá ít nhu cầu hay giá trị á. Thực ra nghĩ về cái chết của mình hay của người khác khiến mình nhớ lại một câu: vì biết mình sẽ chết nên phải sống thế nào cho ý nghĩa.

Thôi buồn ngủ quá rồi.