Tuesday, 7 February 2017

Hôm nay có gì? Kịch bản phim và thuốc nam

Hôm qua bạn Sang đột nhiên nhắn tin cho mình về vụ hẹn cà phê từ năm trước. Rồi mình lướt lướt Fb của bạn Sang, cái download được vài cái kịch bản phim, trong đó có phim Kubo mà mình rất thích. Đọc chưa hết, mà thấy cực kỳ phấn khích.

Mình thích lắm lắm lắm. Phấn khích đến nỗi nghĩ về nó và không ngủ được. Screenwriting khá là khác so với viết sách fiction. Có những truyện dù hay nhưng không dựng thành phim được. Việc viết kịch bản phim nó đòi hỏi mình xây dựng bối cảnh tỉ mỉ với nhiều chi tiết, để phù hợp cho việc dựng phim. Nên những quyển sách như Chiến binh cầu vồng, cách viết cứ như một bộ phim, với rất nhiều chi tiết nho nhỏ và lồng ghép kỹ xảo điện ảnh vào truyện, làm rất dễ để được chuyển thể thành phim. Còn thì khác sao nữa để mình nghiên cứu rồi viết tiếp, hehe. Mình trở nên khá hứng thú với công việc viết kịch bản từ khi nghiên cứu về mảng creative writing, và mong muốn sẽ thử sức với nó trong tương lai. Nhưng ít nhất là sau khi hoàn thành xong quyển fiction. Cần dồn nhiều tâm huyết, nỗ lực và thời gian với dự án fiction trong năm nay và năm sau.

Nghề viết kịch bản phim cũng khá thú vị. Năm trước đi blogger conference ở Thái Lan, nghe chị Quỳnh làm ở AirAsia kể chuyện hồi trước chị ấy làm nghề này freelance, ngoài chuyện vui và thích ra thì mức trả cũng khá. Chỉ có điều là công sức sáng tạo bị coi rẻ dễ sợ. Khá nhiều trường hợp các hãng phim khi nộp kịch bản vào thì không đồng ý. Sau đó một thời gian lại thấy một bộ phim với rất nhiều điểm tương đồng với kịch bản mình đã viết được phát sóng. Tức quá nên chị bỏ, qua làm marketing cho hãng hàng không, lương cao môi trường quốc tế.

Công nhận mỗi ngành nghề nào cũng sẽ luôn có những nấc thang, những đỉnh núi cao hơn để vượt qua. Mình thích thử sức mình qua nhiều mảng khác nhau để rèn luyện kỹ năng viết của mình, đưa nó tới một bậc cao hơn, đem lại nhiều giá trị hơn, phục vụ nhiều người hơn.

Hôm nay Huy bị sốt rất cao. Khả năng là sốt siêu vi hoặc sốt xuất huyết. Phải đi truyền nước. Chăm sóc lau mình cho nó đã xong, thấy mình cũng bắt đầu bị mỏi mỏi người. Có lẽ nên uống thuốc phòng ngừa. Tìm các phương pháp để hạ sốt, thấy một bài thuốc nam trị sốt xuất huyết. Hai ba hôm trước mình có thấy bài thuốc này nhưng bỏ qua vì thấy rườm rà. Giờ coi lại thấy hầu hết các vị thuốc đều là những thứ đã từng có sẵn trong vườn nhà, như nhọ nồi (cầm máu, trị tiêu ra máu), cúc tần (nhức đầu cảm sốt đau nhức xương, cái cây này hồi nhỏ hay chơi giờ mới biết tên), mã đề (chữa tiểu tiện ra máu, viêm phế quản), sắn dây (lợi tiểu, thanh nhiệt, trị viêm họng, chảy máu), trắc bách diệp (cây này cũng quen, hay dùng làm cảnh, chữa chảy máu cam, ho ra máu, sốt), lá tre (co giật, viêm sốt, dịch tràn màng phổi)... Giờ không biết má với ngoại làm cỏ trong vườn thì còn không. Tự nhiên thấy tiếc, các loại cây cỏ có tính chữa bệnh trong tự nhiên, ngày xưa ở nhà và xung quanh rất nhiều, bây giờ biến mất, người ta toàn uống thuốc tây cho nhanh lành bệnh. Nhưng những thứ thuốc từ cây cỏ này lành tính, ít tác dụng phụ, như Hải Thượng Lãn Ông có câu là "nam dược trị nam nhân". Một chỗ dạy lấy bằng y sĩ y học cổ truyền là trung cấp y khoa pasteur có khóa 1 năm cho người đã có bằng đại học/cao đẳng không theo chuyên ngành y, ở đường Nguyễn Văn Đậu, Bình Thạnh. Có lẽ nên ghé qua coi thử xem sao.

Lý do quan tâm tới thuốc nam là vì từ nhỏ đã được má dạy cho ít nhiều nên có biết một số vị thuốc. Ví dụ như cây cứt lợn, bọn bạn rất hay nhầm với xuyến chi. Bữa đi CXTT cô Tiên có chỉ một cây xuyến chi mà nói là cây cứt lợn, mình đã nghĩ không phải, mà đúng là không phải thiệt. Thương cô Tiên con nhà thành phố, haha. Nói thiệt là mình thấy có tuổi thơ ở thành phố rất là thiệt thòi về nhiều thứ. Gần gũi ở cạnh thiên nhiên là một cái gốc rất vững giúp cấu thành thêm nhiều tố chất tính cách tốt lành khác cho con người. Mình muốn học các công dụng của các loại thuốc nam để chữa bệnh cho mình và người thân. Lý tưởng là có một mảnh vườn nhỏ (ai đó) trồng toàn ba cái cây cỏ như thế để (mình) chơi và tìm hiểu và được thì sao thuốc để dành. (Mình rất thích cây cối nhưng từ nhỏ mình không thích trồng cây và nghĩ là mình trồng cây nào chết cây đó, chắc do chưa để ý chăm sóc, nên muốn có người trồng giùm, chuyện này có lẽ cần được kiểm chứng thêm).

Mình đang trên đường tìm kiếm đam mê thứ 2 của mình ngoài đam mê viết. Có một số dấu hiệu cho thấy là mình hợp với nghề như bác sĩ, thám tử tư (haha), chuyên gia tư vấn giới tính tình dục (nghe có vẻ hợp), người làm nghề thôi miên hoặc làm những gì liên quan tới tâm linh... Cũng có một câu khác là: "Nếu bạn đam mê điều gì nhất, hãy giữ nó làm sở thích của mình, nếu bạn đam mê điều gì thứ hai, hãy biến nó làm nghề nghiệp", cũng có cái lý của nó. Vì bây giờ con người ta cần nhiều hơn một chuyên môn để bổ sung và phát triển, như giáo sư Nguyễn Văn Tuấn nói, phát triển theo mô hình nhiều chữ T thay vì một chữ T. Nên mình sẽ từ nhiều nguồn khác nhau, thử lại các trắc nghiệm tích cách, các cách tìm hiểu bản thân, tự học hỏi và mày mò rèn luyện kỹ năng trong một lĩnh vực mới để phát triển đam mê thứ hai của mình. Cũng sẽ cho thêm những trải nghiệm hay để chia sẻ cho các bạn nhỏ hay hỏi mình về tìm kiếm đam mê.

Èo ôi cuộc đời nhiều thứ hấp dẫn quá. Mình thích những người làm được nhiều thứ khác nhau. Như Benjamin Franklin nè, ông này thường được gọi là cha đẻ của nước Mỹ, một nhà khoa học, một người làm nghề in, một người viết sách, chính trị gia, nhà hoạt động dân sự, và là tác giả của nhiều phát minh. Hay Antoine de Saint - Exupery, nghề nghiệp chính của ông là phi công, ngoài ra còn là nhà báo, nhà thơ, và nhà văn tài hoa. Đỉnh cao là Leonardo Da Vinci nè, họa sĩ, kiến trúc sư, người điêu khắc, nhà phát minh, nhưng ông quan tâm sâu sắc tới nhiều vấn đề khác nhau như khoa học, kỹ thuật, giải phẫu, thiên văn học, địa chất, thực vật học, lịch sử, văn học,... Ui chu cha, cùng một cuộc đời mà sao người ta có thể làm được nhiều thứ và có kiến thức sâu rộng dường ấy.

Nhưng mà với những người thích nhiều thứ đa phần sẽ bị rơi vào tình trạng là "jack of all trades but master of none" - biết nhiều thứ mà không rành thứ nào. Má có một tính cách mà mình rất không thích là đầu óc quá phân tâm, một lúc làm ba bốn việc, đang làm cái này nghĩ tới cái khác nên bỏ nhảy làm chuyện khác, làm nhanh vội quá nên thường không gọn gàng, xong kết quả thì thường là tàm tạm chứ không có việc nào xuất sắc cả. May là tính má siêng năng cần cù nên là rốt cuộc cũng không đến nỗi. Nên tập trung là một yếu tố cực kỳ quan trọng để thành công và vươn lên tới tầm xuất sắc. Mình đã biết được là hành thiền, sống chánh niệm sẽ giúp nhiều trong việc tăng tính tập trung. Trong một thời gian thì đầu tư cho một cái thôi. Năm nay kế hoạch của mình nhiều, mình chỉ tập trung vào ba việc quan trọng nhất thôi. Những hứng thú quan tâm khác thì làm trong thời gian xen kẽ. Nhưng ghi thông tin ra đây đặng áp dụng luật hấp dẫn mà thu hút những thứ đến với mình một cách từ từ.

Mới đó mà hết 1 tháng rồi đó.

Wednesday, 4 January 2017

Gặp chú T vào cuối năm, Story Night, và kế hoạch năm mới.

Trời ơi thấy ghê hông, định viết blog chăm chỉ mà nhìn lại post cuối là cách đây mấy ngày rồi. Cũng do dạo gần đây mình viết nhiều trong sổ tay cũ nên ít viết blog hơn. Bởi, ta nói chuyện mỗi ngày phải làm gì đó đâu phải dễ. Mà ai muốn trở nên xuất sắc thì cũng phải dành mỗi ngày làm cái chuyện mình muốn thôi. Đơn giản mà không dễ.

Vài ngày qua cũng có chuyện để kể. Mà mới đầu không định viết, sau đó đi dạo công viên nói chuyện với bạn mới thấy là mình nên viết xuống. Có ai đó nói là bất kỳ suy nghĩ nào trong đầu thì nên viết xuống, vì nó là hình thức tư duy và giao tiếp rất màu nhiệm. Mình cảm nhận cực kỳ sâu sắc chuyện đó. Cấp độ 1 là nó giúp giải tỏa cảm xúc. Cấp độ 2 là nó giúp mình cảm nhận lại, reflect (từ này chưa biết dịch sao cho hay), làm bài học kinh nghiệm cho bản thân, quyển Mind Tool của anh Đức gửi cho cũng có nói. Cấp độ 3 là nó giúp mình ghi nhớ lại, cuộc sống trôi qua vùn vụt và ta không thể nào tin vào trí nhớ, và rồi da mồi răng rụng ta sẽ không thể nhớ được ngày đó tháng đó năm đó chuyện gì xảy ra và ta đã sống ra làm sao. Cấp độ 4 là việc viết lách nó có năng lượng rất thần kỳ, nó giúp thu hút năng lượng tốt lành và trợ duyên cho người viết. Nghĩ thì mau quên, lời nói gió bay, nhưng chữ viết thì còn đó. Sử dụng khéo nó sẽ đem lợi lạc cho mình và cho người khác.

Đầu tiên là kể chuyện gặp ba của bé Nh. Và cuộc gặp đó nó vẫn nằm trong óc mình đến giờ nên mình nghĩ là nên viết xuống. Trời ơi càng sống mình càng tin vào cái duyên. Đầu tiên biết tới ba bé là nhờ
"cậu bé mặt trời", cậu bé nhờ mình sửa CV mà rốt cuộc không cần, rồi giữ liên lạc, rồi cậu cũng coi Tarot nên có lúc trò chuyện với mình về Tarot. Xong có một lúc cậu nói có ba của bạn cậu coi bát tự rất hay, cậu nhờ chú coi, xong bảo sẽ nhờ chú coi giùm mình. Ừ mình cũng vui vui đưa thông tin cho cậu. Xong cậu đi du học Nhật luôn. Rồi cậu giới thiệu con gái của chú cho mình (bé Nh), vì đó là bạn cậu, bảo khi nào gặp thì nhờ bạn ấy kết nối để chú coi cho. Mình nghĩ cả hai cha con mình đều không quen mà gặp chỉ để coi bát tự thì kỳ quá. Với mình cũng không có quá tha thiết chuyện đó, kiểu coi cho vui thôi. Cái mình cũng quên luôn. Hai chị em đôi khi giữ liên lạc. Cậu bảo lần trước mới rung chuông và nghĩ về mình, chuông vang tốt lắm, điềm tốt. Mình tư duy logic nhiều nên ít hiểu và quan tâm vào những điều đó, nhưng biết cậu nhớ tới mình thì cũng vui lắm.

Rồi tình cờ một hôm mình dẫn thằng S bạn mình đi tìm chỗ in photo book cái thấy kỷ yếu của một trường mà mình biết, tò mò mở ra cái thấy hình bé Nh trong đó, do nó làm cái kỷ yếu đó. Chụp ảnh gửi cho nó coi. Rồi đọc Fb của bé mới phát hiện ra là mình đã biết bé từ trước khi được giới thiệu rồi. Do bé có viết blog, về nhật ký học N (không ghi chi tiết ra do sợ ảnh hưởng tới thông tin cá nhân). Xong kể nó nghe. Nó kêu sao có duyên dữ. Cái bé Nh đi du học xong về nghỉ đông. Xong bé hẹn mình với ba của bé.

Và rồi tới nhà ba và bé chơi, (trời mình đúng mặt dày vô duyên toàn tới nhà người chưa quen chơi, mà mình thích dzậy lắm hahaha). Và có một cuộc trò chuyện dài nhất lịch sử của mình, chơi từ chiều tới 3h sáng mình mới về nhà (chủ yếu do mình ngồi hóng chuyện thôi chứ hai cha con không có giữ). Bé Nh nó nói chuyện về đàn tranh và sự khác nhau giữa đàn tranh các nước, rồi nó đang học cổ cầm. Rồi nó biết chữ nho. Nó đang du học Canada. Và nó đọc toàn sách triết học các kiểu. Và nó thua mình tới 10 tuổi. Nên nó nói chuyện mình chỉ có há mỏ ngồi nghe thôi, vì nó giỏi. Gặp mấy đứa như nó mình có thêm niềm tin tích cực về tương lai nước nhà lắm. Sau đó có anh V.A của Cội Việt qua chơi, và mình đã bắt kèo đi học chỗ anh V.A, học phí hơi cao so với khả năng chi trả của mình. Nhưng năm nay mục tiêu của mình là học, ráng học giỏi để có học bổng bên đó thôi hehe.

Xong ba bé đi ăn tiệc về, ngồi nói chuyện. Nói thiệt là hồi giờ có những thứ mình tin, có những thứ mình không tin, có những thứ mình không biết là nên tin hay không nên mình để là không phải tin cũng không phải không tin. Và những thứ như bát tự nó nằm trong đó.

Chú điềm đạm, tư duy sắc sảo. Và mình hỏi chú nhiều về tử vi, tướng số, bát tự, chú nghĩ nó đúng thế nào, tại sao nó đúng, tại sao có những người sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm mà vận mệnh khác nhau, và mối liên hệ giữa vận và mệnh ra sao. Chú trả lời mình. Xong chú giải bát tự cho mình. Có những cái quan trọng mình muốn ghi lại đây.

Chú nói mặc dù nhiều người cho rằng mình thành công nhưng thực ra mình còn rất lông bông, haha. Cái này đúng. Rõ ràng là mình chưa có gì trong tay cả. Sự nghiệp mới bắt đầu. Đối với người lớn thì chồng không, con không, nhà không gọi là lông bông cũng không sai. (Cái này không hẳn là xấu cũng không hẳn là tốt, chỉ là chưa đúng giai đoạn. Mình đang cảm nhận được tình yêu thương trong cuộc sống mà không cần có tình yêu đôi lứa, nên hiện tại cũng không có tha thiết chuyện hẹn hò yêu đương đừng nói chi chồng con).

Chú cũng nói tính người mình là không bao giờ ngơi nghỉ, không hài lòng với hiện tại mà luôn muốn cố gắng để vươn lên, để làm tốt hơn nữa. Cái này cũng đúng. Tam thập nhi lập, những cái tạo dựng được cũng sơ sơ rồi, làm cũng được chút ít cho đời rồi, hoàn thành cũng kha khá ước mơ rồi. Nhưng trước mắt là một con đường dài và còn rất nhiều đỉnh núi để vượt qua.

Và chú nói về những điều đã xảy ra trong thời gian gần đây với mình. Cái này cực kỳ chuẩn xác. Mình biết chắc chắn cái này không phải là việc mà người khác có thể đoán mà được hay theo dõi thông tin. Vì có những cái thuộc về riêng tư mà mình không hề kể cho bất kỳ ai. Hai cái kia hơi trừu tượng có thể đoán ra dựa vào những gì mình đã thể hiện qua mạng xã hội các kiểu. Nhưng chuyện chú nói về những gì mình đã trải qua rất là cụ thể làm mình không thể không suy nghĩ.

Chú nói số mình tự thân. Từ nhỏ cha mẹ đã không giúp đỡ gì nhiều rồi. Cái gì có được thì cũng là tự làm hết. Rồi sau khắc chồng khắc con ý là cũng không chia sẻ nhờ vả gì hết trơn. Thấy cũng có lý, do tính cách mình khó chịu khó chiều kỳ dị khắc kỷ. Tình yêu làm mình thấy mình không phải là mình. Sớm biết số mình cô độc rồi. Được cái có nhiều bạn bè, nhờ tỷ kiếp hỗ trợ, hehe.

Chú nói năm nay mình sẽ gặp mẹ chồng và có chồng, haha. Chưa biết đúng không hồi sau sẽ rõ.

Chú nói là mệnh mình không cân bằng ngũ hành, bị thiếu mộc nhiều, nên làm những cái để nạp mộc. Mà mình thích gần gũi thiên nhiên, nên thấy mấy cái này cũng bị hấp dẫn từ trước (chú nói do mình thiếu nên bản năng tự hút lại), nên nghe lời khuyên này thì cũng chú ý để thu nạp thêm thôi.

Ví dụ những cách nạp mộc:
- Chơi guitar. Ừ mỗi lần chơi guitar là thích kinh khủng thích. Phải luyện tập thường xuyên hơn.
- Buổi sáng thức dậy từ 4 - 7h, đi ra ngoài hít thở tập thể dục, cầm theo cái cành nhỏ, đi ra thấy cái cành lớn thì bỏ cành nhỏ cầm cành lớn đem về (nghe như bị điên, haha, mà trong sách hướng dẫn chi tiết luôn). Okay, giờ dậy sớm tập thể dục có thêm lý do nữa là nạp mộc nè.
- Đi lang thang hễ thấy cây to thì nhào vô ôm, có người từng bị bắt vì nạp mộc do cứ ôm cây, haha. Thiệt tình cờ là code để host trên couchsurfing của mình hồi đó là "Rosie the tree hugger". Bữa đi ĐL cũng tới ôm cái cây cô đơn thắm thiết và thấy rất thích, trừ vụ bị con kiến cắn. Năm nay phải tăng cường ôm cây hơn thôi.
- Mèo là mộc. Mới đầu định nuôi mèo mà thấy điều kiện không phù hợp (mình chưa giỏi việc chăm sóc thể chất cho các loài khác). Nên định sẽ sắm một con mèo gỗ, sẵn tiện lấy nó làm linh vật cho các Story Night tiếp theo.
- Đi ra chợ mua rau củ quả buổi sáng cũng là cách nạp mộc. Cái này dễ làm dễ áp dụng. Mua đu đủ, nhiều mộc.
- Ăn nhiều thức ăn từ thực vật, rau củ quả trái cây các loại. Cả hai cha con chú đều ăn chay. Hiện tại mình ở nhà ăn chay ra ngoài đường có gì ăn nấy. Mình chưa chay trường nhưng mình biết chắc chắn mình sẽ làm thế, vấn đề chỉ là thời điểm thôi. Mình có hỏi chú về điều này thì chú bảo: trước khi ăn chay thì con phải ăn trong chánh niệm trước, tức là ý thức mình đang đút cái gì vào miệng mình, nếu là động vật thì con vật này nó đã được sinh ra và chết đi ra sao, nó đã được đưa đến cái miệng con bằng cách nào. Tự nhiên ý thức được thì sẽ chọn cách phù hợp cho mình.
- Sách vở. Làm việc liên quan nhiều tới sách vở (bởi mình nói số mình gắn với sách vở văn chương là không có sai, đời mình đổi thay từ khi mình đụng nhiều đến sách). Mà chú nói nhiều tới sách giấy, chẳng lẽ giờ bỏ ebook đọc nhiều sách giấy sao ta. Viết nhật ký trong sổ nhiều hơn là trên blog, hè hè. Được ai tặng sách là một điều rất tốt. Vì cái gì tự nhiên cũng tốt hơn là tự tạo ra. Không thì mua sách.
- Mua quần áo, mà xài đồ tự nhiên nha, vả cotton, đũi, linen. Từ ngày có chiếc áo linen đầu tiên do đi sắm đồ ra mắt sách, thì mình nhận thấy mình hợp với linen kinh khủng. Mà đồ linen mắc quá còn nghèo tiền đâu mua eo ơi.
- Xài ba toong, hoặc chuỗi gỗ. Nói chung là đồ gỗ lớn. Chứ không phải dạng thảo, là cỏ. Hoặc thay tên có chữ Mộc. Mộc Miên được hông ta ơi. Nói vậy chứ cũng đừng có lậm quá thành ra mê tín dị đoan.

Nói chung coi bộ vô rừng ngồi viết là ý kiến hay nà. Biết đâu làm ra quyển nào giống giống Walden của David Thoreau haha.

Rồi chú nói, cái này quan trọng, là văn chương có chánh và tà. Điều này cũng hợp lý thôi vì con người ai cũng phải đấu tranh giữa hai phần thiện ác, như trong truyện Quỷ dữ và nàng Prym. Mà mình thì còn trẻ còn nhiều cái để học lắm, mình cũng không tự tin là mình chánh hết. Mình mới hỏi là đối với mình thì tà là cái nào, mình thấy mình luôn cố gắng học hỏi các bậc tiền bối để hướng về phía ánh sáng. Rồi làm sao để loại bỏ tà và theo hướng chánh đạo. Tới chỗ này thì chú nói mình chưa rõ lắm (chắc chú cũng mệt và ăn cỗ có uống chút rượu). Có các hướng sau:
- Nạp mộc (okay, thiên nhiên sẽ thanh lọc trái tim và xoa dịu những nỗi niềm của con người).
- Con cái, mà là con trai, haha. Sẽ là mộc lớn, là phước của mình. "Con là của", trời ơi truyền thống quá.
- Viết càng nhiều càng tốt, đứa con tinh thần cũng là con, cũng là mộc nhiều. Cái này thấy cũng có lý nè bởi vì sau mỗi quyển sách thì mình thấy mình chia sẻ được nhiều, giúp ích được nhiều, gieo nhiều duyên lành và học hỏi lớn lên cũng được nhiều nữa. Nói chung là mỗi quyển sách là một hành trình tự học và lớn lên của mình. Vì mình đầu tư nghiên cứu nhiều để ra đời mỗi quyển. Mình mong là mình sẽ tiếp tục giữ vững cái tâm để làm điều đó cho các quyển tiếp theo.
- Định, lúc chú nói định thì chưa hiểu, chú giải thích là định trong thiền định. Giờ đi thiền về đã hiểu sơ sơ và dần nhận ra. Có định thì mới có tuệ.

Có một cái mình rất thắc mắc là có một số quyết định rất lớn mình vừa mới đưa ra trong năm nay, thì chú cũng nói trúng luôn. Nhưng mình đã cân nhắc suy nghĩ rất kỹ rất lung trước khi quyết định, và quyết định xong thì hoàn toàn chắc chắn. Nhưng khi gặp chú và chú nói điều đó, tức là nó được ghi trong vận mệnh của mình. Điều đó đem lại thắc mắc là nếu mình gặp chú trước đó thì mình có quyết định khác hay không. Và nếu quyết định khác thì cuộc đời mình sẽ hoàn toàn rẽ theo một hướng rất khác rồi. Vậy sẽ ra sao? Lúc đó mình đã sử dụng tất cả khả năng của mình để đưa ra quyết định phù hợp. Bây giờ thì nhìn lại mình thấy mình đã quyết sai, hehe. Dù sao thì cũng không thay đổi được quá khứ rồi.

Nhưng có một điều là khi quyết định mình biết chắc chắn đó là quyết định của mình, hoàn toàn là chủ quan ý chí của bản thân. Nhưng lạ kỳ một cái là nó lại nằm trong mệnh, vì chú đọc ngay ra như thế. Nó đưa tới một câu hỏi khác là: vậy trong cuộc sống con người bao nhiêu phần là do bản thân mình quyết định, cái nào nằm trong tay mình, bao nhiêu phần là đã được trên kia ở đâu đó ghi sẵn rồi và bất kể mình làm gì cũng không thể thay đổi được? Mình tin vào sự chủ động trong cuộc sống. Mình đã luôn tin rằng là cuộc đời mình là do mình tạo ra, mình hoàn toàn làm chủ đời mình, sống và lớn lên và có thành tựu gì phục vụ cuộc đời được đến đâu là nằm trong tay mình và do mình ráo trọi. Như việc mình viết được quyển sách đầu tiên, như việc mình lật ngược chiếc lá thay đổi cuộc đời, như thành công đến thời điểm hiện tại của quyển sách thứ hai, những gì mình làm được đến bây giờ, (dù được trợ duyên giúp sức của nhiều người), nhưng đa phần là do mình nỗ lực là chính. Nếu không quyết định và nỗ lực hành động thì mình sẽ không có được ngày hôm nay. Vậy thì, nếu mình không làm gì hết vận mệnh mình sẽ thế nào? Và con người nắm trong tay bao nhiêu phần quyết định cho cuộc đời của họ? Vì cái mình nghĩ là mình quyết rốt cuộc cũng nằm trong phần trời định rồi.

Khi mình kể chuyện này cho bạn mình nghe lúc đi dạo công viên thì ảnh bảo là câu hỏi này quá khó. Vì nó sẽ dễ khiến người ta nhát tay, không làm gì cả. Mình bổ sung là hoặc nó sẽ khiến người ta vung tay, hành động bừa bãi. Nói chung là cuộc gặp của chú khiến mình suy nghĩ rất nhiều và khiến mình vừa kính sợ vừa yêu thương nhiều hơn đối với Thượng Đế (mình tin vào Thượng Đế, của riêng mình chứ không phải là Chúa hay Phật hay ai khác). Rõ ràng là cuộc đời này còn có quá nhiều điều kỳ diệu và mình mới nhỏ bé làm sao.

Rồi kể tới chuyện Story Night đêm 31/12. Nói chung buổi này thì cũng khá thích, dù năng lượng hông bằng mấy buổi trước. Và làm xong thì mình thấy mình muốn làm nhiều hơn là chỉ thế này nữa. Vì mình thấy các bạn có nhiều vấn đề quá. Mình không có ý định giải quyết vấn đề thay cho các bạn. Nhưng muốn tạo môi trường để làm cái gì đó nó sâu hơn nữa. Cái này là cái ban đầu, mặc dù trong xã hội khuôn mẫu hiện tại thì đó đã là điều tốt rồi. Nhưng mình muốn làm cái gì đó để tạo kết nối hơn nữa.

Xong nói chuyện với bạn, bạn phản hồi cái mình nhận ra được rõ ràng hơn.

Ưu điểm là ý tưởng rất hay. Người tới cũng có nhiều câu chuyện, tích cực có, tiêu cực có, mà đều thành thực và chân thành. Cái đó là tốt. Hầu như ai cũng dễ thương, cái đó là rất tốt. Nhiều bạn mới quen mà thân luôn ở lại quán của bạn Diệp ngủ luôn, rất là cưng. Mình tự tin là mình làm tốt việc kết nối để tạo "bộ lạc" cho các bạn khác quen nhau.

Nhược điểm là không gian nhỏ, chật, hơi bí. Nhiều câu chuyện hơi dài. Nên năng lượng bị xuống, hơi mệt. Cái này là lỗi do mình, ban đầu định ít người sau đó người đăng ký đông quá và mình không muốn bỏ sót ai hết. Do mình muốn ai cũng có thể tham gia, ngày cuối năm mà, mình đâu phải là cái gì để mà từ chối chứ. Và mặc dù chỉ mời các bạn đăng ký sớm, cáo lỗi hơn một nửa mà vẫn đông.

Cách giải quyết: có hoạt động gì ở giữa để refresh lại, (người bạn gợi ý này khá hay), thu hẹp tiếp số lượng người đăng ký, dứt khoát về chất lượng. Vẫn giữ tiêu chí ấm cúng, nhỏ xinh để dễ kết nối. Mình thích ngồi bệt trên sàn với ánh đèn vàng. Nên linh hoạt hơn trong lúc dẫn. Câu chuyện dẫn ban đầu rất quan trọng. Và giữ nguyên cái chất chân thành xúc cảm đó.

Cái mình làm là sẽ tiếp tục cải tiến hoạt động này. Và động não để làm sao tạo sự liên kết chặt chẽ hơn, tạo kết nối sâu hơn. (Mình khoái cái vụ nhìn sâu vào mắt nhau, đang định sẽ làm thêm về cái đó). Mục đích là các bạn có một chỗ để cảm thấy thư giãn thoải mái, được là chính mình và được thể hiện bên ngoài giống như bên trong. Và sao để các bạn bớt cảm thấy cô đơn đi. Nếu lúc đến cảm thấy cô đơn thì làm sao khi ra về cảm thấy ấm áp, nhiều tình yêu thương hơn, và thêm một chút niềm tin vào những điều tốt đẹp.

Và khi đi dạo công viên với bạn thì mình đã cho ra quyết định hướng đi tiếp theo. Tức là mình không biết mình quyết bao nhiêu phần trăm nhưng việc của mình cứ phải là làm đã. "Việc của con én là làm nên mùa xuân còn thời tiết thế nào nó không kiểm soát được". Câu này của bác Cao Huy Thuần. Đã nghĩ là phải làm. Còn trời có cho hay không thì tùy trời. "Tận nhân lực tri thiên mệnh", "Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều", "Đức năng thắng số". Cứ tích cực học hỏi, làm việc tốt, tạo giá trị, gieo duyên lành, chia sẻ nhiều, cố gắng nỗ lực kiên trì để thực hiện ước mơ của mình. Rồi sẽ biết trời cho mình tới đâu.

Điều cuối cùng liên quan tới việc chú nói, là năm 2018 sẽ là một năm thành công rực rỡ của mình. Không rõ đó là năm mình được học bổng đi du học, hay là xuất bản tiểu thuyết tiếng Anh đầu tiên nữa, hehe. Nhưng từ đó mình đã quyết định là không biết nó rực rỡ thế nào, và để biết nó rực rỡ ra sao thì mình phải lao động đã. Nên những việc mình sẽ làm năm 2017 sẽ là:

1/ Học: Năm nay chủ yếu sẽ là học, thấy mình còn thiếu nhiều.

- Học chỗ anh V.A về tư duy và nỗi sợ. Học các khóa viết, trên mạng (đang học một khóa, sắp học một khóa), dưới mạng (2 - 3 khóa gì đó).
- Đọc: một mớ sách về viết novel mới mua trên Amazon, sách coaching em Khen gửi vẫn chưa đọc hết, sách của bên Tủ sách Tinh Hoa, sách trong list 2017 của mình.
- Thi tiếng Anh, tìm hiểu thông tin và nộp đơn học bổng cho MFA Creative Writing (quan trọng). Mình viết ra đây một phần để mình cam kết hơn với mục tiêu này. Cũng là để xin hỗ trợ. Nếu bạn có biết ai đã học về ngành này ở nước ngoài và có thể giúp cho mình thêm chút thông tin thì xin hãy giúp mình nha :).

2/ Làm:

- Mở khóa dạy viết miễn phí và các hoạt động như Story Night có cải tiến thêm.
- Tạo dựng môi trường tốt hơn để mình phát triển, đồng thời tạo cộng đồng để hỗ trợ cho các bạn nhỏ. Citizen School là cái mình sẽ cân nhắc để làm.
- Sủa xong và xuất bản quyển 3 (dễ), và viết được quyển fiction đầu tay (không dễ).

3/ Đi:

- Năm nay cũng như năm ngoái, không đi nhiều, chọn lọc thôi. Nói vậy chứ ai mời thì đi hết, hehe.

Grateful corner:
- Ba bé Nh và bé Nh.
- Anh Đức.
- Anh Chinh.
- Ba má. Thấy biết ơn vì được làm con của ba má.
- Huy và NN.
- Người đọc blog này, hehe.

Hôm sau sẽ viết blog tiếng Anh.

Thursday, 29 December 2016

Hôm nay có gì?

Dạo này bỏ bê blog quá bèn viết lại. Lại thực tập việc viết không cần suy nghĩ để dòng cảm xúc tuôn trào khỏi mắc công mất nhiều thời gian.

Ô kê năm mới rồi sắp ba mươi rồi phải nỗ lực đấu tranh với cái con quỷ lười biếng trong mình. Review sách và viết tiếp sê ri "Ngôi sao trong lòng tôi" trên fanpage. Còn ở đây thì sẽ là Hôm nay có gì, chủ yếu note lại những điều xảy ra trong ngày và thực tập biết ơn.

- Hôm nay biết được Koko, cô gorilla (mới đầu định kêu con mà thấy bất lịch sự, vì Koko sinh năm 1971). Koko có nhận một số mèo làm con nuôi. Và Koko (được cho là) nói chuyện được với người, người chăm sóc của Koko bảo rằng Koko hiểu được hơn 2000 từ và cả hai sử dụng ngôn ngữ ký hiệu để trò chuyện với nhau. Xem phim tài liệu về Koko và clip Koko kêu gọi con người bảo vệ trái đất thấy há hốc mồm ra vì kinh ngạc.

- Hôm nay có một cô 53 tuổi đột nhiên gọi điện cho mình bảo là độc giả của mình, cô rất đồng cảm với sách của mình nên muốn làm quen. Cô vừa chữa trị ung thư vú xong. Cô có số điện thoại thông qua một người bạn. Xong mình đột nhiên cũng tới nhà cô chơi (ôi thiệt là có duyên). Nói chuyện mới biết cô dạy viết ở các trường đại học cũng nhiều. Trời ơi mở khóa học viết là resolution năm mới của mình đó. Hôm nay cũng nhận được tin nhắn của một em 12 tuổi bảo cô ơi con mới đọc sách của cô và con rất thích, nhưng mà giờ con cảm thấy cô đơn lắm ạ, không ai quan tâm đến con cả, con phải làm sao đây. Cũng mới nhận được thư của một bạn khác, đọc xong chảy nước mắt vì xúc động. Phải dừng lại để nói lời cảm ơn vì được thấu hiểu và vì đã được may mắn để ban duyên lành để sống để viết và làm nhiều thứ khác.

- Hôm nay phải viết 3000 từ cho kịp nộp cho cái quyển sách kia mà ngồi đây viết tào lao nè trời ơi.

Thôi vậy thôi.

Friday, 16 December 2016

:)

Đà Lạt đẹp quá. Mình lên chơi và ngồi coi lại Công chúa Mononoke.
Hay không tả. Tình yêu thương và lòng từ bi.
Ở quán cà phê của Trúc, sáng được ăn bánh mì vừa ấm vừa thơm, chiều được mời trà Anh rồi ăn bánh ngọt mới nướng.
Ngoài đường người người mặc áo choàng thật ấm nắm tay nhau đi dọc xuống con dốc thoai thoải. Mình ngồi viết linh tinh cạnh cánh cửa kính thật rộng, rồi nhìn ra đường ngoác miệng cười không lý do.
Chỉ là mình đang cảm thấy rất nhiều yêu thương. 

Saturday, 8 October 2016

Viết

Hôm nay mình tình cờ đọc Facebook của một bạn có comment trên một bài viết của mình, và mình cười như điên. Bạn ấy viết cực hay và cực hài. 

Bạn ấy chẳng viết cái gì cao cả to tát cả. Chỉ là chuyện chiếc xe đạp hư một vạn tám nghìn lần. Hay chuyện tìm bạn cùng phòng. Đây, bạn ấy viết tìm bạn cùng phòng: 


"Bạn nào muốn ở chung với tớ không? (Ý là bạn nào có nhu cầu tìm phòng trọ không ấy.)
Hiện tớ đang ở một mình một phòng và cần tìm bạn nào đó ở chung để san sẻ tiền nhà, đồng thời cũng như chăm sóc lẫn nhau. Là phận nam nhi một thân một mình trên mảnh đất phồn hoa này, ba mẹ rất lo khi tớ ở một mình. Vậy nên ai có lòng quý mến tớ hoặc không ghét tớ lắm, hãy đến ở cùng tớ nhé. Tớ hứa dọn dẹp lau nhà chà các loại nhà thật tinh tươm để chào đón bạn.
Nhà tớ đang ở nằm trong một con hẻm trên đường Đặng Văn Ngữ, phường 10, quận Phú Nhuận, thành phố Hồ Chí Minh. Nhà có đầy đủ tiện nghi như móc treo đồ, dây vắt đồ, sân phơi đồ, tủ chứa đồ, ngăn đựng đồ,… Nhà có quạt cho bạn nào thích mát, có WC indoor cho bạn nào thích riêng tư, có lầu cho bạn nào thích cảm giác mạnh, có đèn huỳnh quang rực rỡ lại tiết kiệm điện cho bạn nào thích đọc sách không đèn. Và nếu bạn yêu công nghệ thì đừng tìm đâu xa, ở đây Wifi cực mạnh với số lượng vạch luôn là số nhiều. Thời gian ra vào linh động, bạn có thể đi và về hai tư trên hai bốn với chìa khóa limited edition – just for you!

Bạn cùng phòng của bạn sẽ là một bạn nam đang ở tuổi xuân sắp chuyển sang rạo rực mùa hạ; đẹp trai, vui tính, thân thiện, gần gũi thiên nhiên, thích đọc sách, sống nội tâm, sạch sẽ ở mức độ tương đối.
Giá trọ (trước khi chia ngọt sẻ bùi cùng tớ) là hai triệu đồng, điện chỉ ba nghìn một ký, nước thì miễn phí. Ai có nhu cầu thì đăng kí ngay thôi." - Fb bạn Đạt. 

Mình chưa xin phép bạn ấy để post lên đây. Mình đã nhắn tin cho bạn ấy về một chuyện khác, và sẽ xin phép. Vì đang có hứng nên mình post lên để minh họa cho một chuyện là: quay trở lại, vẫn không phải là mình viết cái gì, mà là mình viết như thế nào. Với những bạn đang học viết ấy mà. Đừng sợ. Cứ viết đi. Viết về bất kỳ cái gì tầm thường vặt vãnh nhỏ nhặt , về bất kỳ cái gì mà bạn nghĩ, về những ngày bạn đang sống. Thế là một lúc nào đó nhìn lại bạn thấy mình đang viết về cuộc đời. 

Càng ngày mình càng nhận ra là các bạn follow Facebook của mình có nhiều bạn rất hay. Mà mình chưa hề gặp mặt, chưa có duyên gặp. Vũ đã suggest mình khi được 10,000 follower hãy làm một cuộc gặp gỡ, chủ yếu để cảm ơn và gặp bạn mới. Mình cũng đã nghĩ mình sẽ mời các bạn đi uống trà và trò chuyện, chủ yếu là cơ hội để mình gặp thêm các bạn :))). Nhưng mà rồi lúc đó mình lại ở Tây Bắc, xong giờ về thì lo làm ra mắt sách. 

Nhưng mà những người như bạn Đạt kia, đăng status mời đến uống trà chắc gì bạn ấy đã đến. Mà đến chắc gì bạn đã nói được những gì như bạn đã viết. Thế là mình lại mất cơ hội hiểu bạn. Than ôi thế nên gặp ai đó lại cứ phải chờ có duyên. Duyên để gặp là một. Duyên để hiểu nhau là hai. 

Có những người mà cứ như một cái chuông gió ấy. Cứ phải thật yên khi ở bên họ. Mới nghe thấy tiếng chuông gió kêu leng keng, khe khẽ và thật thanh.